“Phùng Tư Nhược, thương lượng với em một chuyện nhé?” Giang Chu nắm mặt của nàng: “Anh định mua một căn nhà, em qua đó ở với anh.”
Sống chung!
Hai chữ này lập tức hiện lên trong óc của Phùng Tư Nhược.
Đinh Duyệt đã phổ cập khoa học cho nàng biết về chuyện này!
Phùng Tư Nhược liếc trộm Giang Chu một cái.
Nàng phát hiện Giang Chu rất nghiêm túc chứ không giống như đang nói đùa.
Nàng rất muốn đồng ý, bởi vì nàng thích được Giang Chu ôm đi vào giấc ngủ, nhưng lại cảm thấy không ổn lắm.
“Thế nào?”
Phùng Tư Nhược nhỏ giọng nói: “Không được…”
Giang Chu nghe thế liền giận dữ: “Không được cũng phải được, sau khi trở về liền thu dọn hành lý đi.”
“Ồ!”
“Như vậy mới ngoan nha.”
Giang Chu mỉm cười, xoa xoa đầu của nàng, sau đó đưa tay ôm nàng đi vào nhà vệ sinh.
Hai người bắt đầu đánh răng rửa mặt ở trước gương.
Động tác đánh răng của Giang Chu hơi mạnh, giống như là hận không thể đánh rơi hết hàm răng của mình xuống vậy.
Mà Phùng Tư Nhược thì rất nhẹ nhàng, từ từ lại cẩn thận.
Mũi ngọc của nàng hơi nhăn lại, nhìn trông dễ thương đến mê người.
Một màn này không mị tục chút nào, trái lại còn rất ấm áp.
Giang Chu đánh răng xong, lại lấy chút bọt ở khóe miệng, bôi lên trên cái mũi nhỏ của Phùng Tư Nhược.
Sau đó, rửa mặt rồi đi ra khỏi phòng vệ sinh.
Phùng Tư Nhược lau bọt trên mũi, rửa mặt rồi cũng đi ra ngoài.
Hai người ăn sáng xong thì đã là 10 giờ sáng.
Giang Chu đưa Phùng Tư Nhược về ký túc xá, rồi quay người đi qua đại học Thanh Bắc.
Hôm nay Sở Ngữ Vi mặc một chiếc ao T shirt màu cam, phía dưới là một chiếc váy dài màu trắng.
Trên cái cổ thiên nga trắng nõn còn đeo sợi dây chuyền mà Giang Chu tặng.
Hai chân thon dài trơn tuột như ẩn như hiện ở dưới làn váy.
Nàng đứng trong nắng, lại chói mắt hơn cả ánh nắng.
Nếu thanh xuân là chỉ con gái trên khắp phố, vậy thì một mình Sở Ngữ Vi có thể bù đắp cho thanh xuân của khắp phố này.
“Giang Chu!”
Giang Chu đeo kính râm vẫy vẫy tay: “Lên xe đi.”
Sở Ngữ Vi ngoan ngoãn ngồi vào ghế lái phụ: “Hôm nay chúng ta sẽ đi đâu?”
“Đầu tiên đi dạo mấy khu danh lam thắng cảnh, như Cố Cung, Viên Minh Viên, Trường Thành…sau đó lại cho hai người bọn họ uống nước đậu xanh.”
“Không được, nước đậu xanh rất chán, vừa chua vừa thui, cha mẹ em sẽ ói mất.”
“Vậy thì sao? Uống không ngon thì cũng là đặc sản mà, ai bảo chú Sở vẫn luôn muốn vặn đầu chó của anh?”
Sở Ngữ Vi cười khanh khách một lát, rồi đột nhiên yên tĩnh lại.
Nàng dúng đôi mắt dịu dàng và ôn nhu để nhìn Giang Chu, khóe miệng hiện lên một tia cười yếu ớt.
Thật ra thì nàng rất lo lắng là Giang Chu đang miễn cưỡng bản thân.
Miễn cưỡng bản thân chiếu cố tâm trạng của nàng, miễn cưỡng bản thân đưa cả nhà nàng đi dạo phố…
Nhưng bây giờ xem ra, hoàn toàn là do nàng nghĩ nhiều.
Giang Chu thật sự là một người đàn ông rất ôn nhu, dịu dàng và ấm áp.
Tuy ngoài miệng vẫn luôn không chịu thiệt, nhưng lại dịu dàng và ấm áp đến mức khiến cho người ta cảm động.
“Giang Chu, anh thật là đẹp trai.”
Giang Chu liếc mắt nhìn Sở Ngữ Vi: “Ý của em là, chúng ta nên đi dạo khoa mắt ở bệnh viện trước?”
Sở Ngữ Vi hừ một tiếng: “Từ trước đến giờ, em vẫn chưa từng khen ai đẹp trai đâu, thế mà anh còn không biết cảm kích!”
“Cái này gọi là cái gì nhỉ? Trong mắt bạn học cũ hóa Tây Thi à?”
“Là tình nhân!”
Khóe miệng Giang Chu cong lên: “Thì ra em muốn làm tình nhân của anh?”
Gò má Sở Ngữ Vi đột nhiên đỏ lên vì xấu hổ: “Ai nói muốn làm tình nhân của anh chứ.”
“Lại từ chối anh thêm lần nữa, Sở Ngữ Vi, em đúng là rất khá đấy.”
Sở Ngữ Vi lập tức hoảng hốt: “Em…em làm, em làm còn không được sao!”
Giang Chu chậm rãi nhìn xuống dưới: “Quá nhỏ không được, chờ to hơn lại nói đi.”
“Đi tìm chết!”
Hai người vừa đấu võ mồm, vừa lái xe đến khách sạn.
Khi đến trước cửa khách sạn, Sở Ngữ Vi gọi điện thoại cho cha mẹ.
Sau đó móc túi trang điểm của mình ra, bắt đầu trang điểm.
Mặc dù là đưa cha mẹ đi dạo phố, nhưng nói cho cùng thì vẫn là đi dạo phố.
Sở Ngữ Vi vẫn là một cô bé rất để ý đến hình tượng của mình.
Nhưng mà nàng vừa mới lấy phấn ra, lại không cẩn thận mà bị rơi xuống.
Cái hộp phấn hình tròn này liền lăn đến dưới chân của Giang Chu.
“Anh nhặt cho em đi.”
Giang Chu nhìn thoáng qua: “Vị trí này không tiện khom lưng, em tự nhặt đi.”
Sở Ngữ Vi không thể làm gì khác hơn là cúi người xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn giữa bắp đùi của Giang Chu, đưa tay ra tìm kiếm.
Chỉ là dưới ghế khá tối, cho nên vẫn chưa thể mò thấy hộp phấn đâu.
“Ngữ Vi… hay là anh đi xuống trước nhé?”
Giang Chu đột nhiên cảm thấy không ổn lắm.
Bởi vì tư thế này của Sở Ngữ Vi rất dễ bị người bên ngoài xe hiểu lầm.
Thế nhưng Sở Ngữ Vi vẫn hồn nhiên không hay biết.
“Không sao, em sắp tìm thấy rồi.”
“Vậy…vậy anh sẽ không khách khí!”
“Hả? Không khách khí cái gì?”
Sở Ngữ Vi vừa dứt lời, Giang Chu chợt nhìn thấy Sở Hùng và Trần Uyển Oánh ở ngoài xe.
Người trước đang tràn đầy lửa giận mà nhìn hắn và Sở Ngữ Vi, chỉ hận không thể giết người tại chỗ.
Mà người sau thì sắc mặt tái xanh, ánh mắt né tránh qua một hướng khác.
“Hai người đang làm gì?”
“Chú Sở, tha đầu cho cháu, cháu có thể giải thích!” Giang Chu vội vàng vỗ vỗ lưng của Sở Ngữ Vi: “Ngữ Vi, mau đứng lên, cha mẹ em đến rồi.”
Sở Ngữ Vi khẽ nói một tiếng: “Chờ một lát, em sắp tìm thấy rồi.”
Sở Hùng giận tím mặt: “Ngữ Vi, con đang làm gì?!”
Chương 506 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]