Tòa nhà Song Tinh, công ty TNHH đầu tư Kinh Nam.
Giang Chu nhìn những tin tức ở trên mạng, lại nhịn không được mà nhìn về phía Tô Nam.
“Cô thấy thế nào?”
Tô Nam suy nghĩ một chút: “Không ngờ Tụ Mỹ lại phát triển thuận lợi như vậy.”
Giang Chu vỗ vỗ đầu của nàng: “Đó là đương nhiên, không thấy đó là sáng kiến của ai à?”
“Đúng nha, boss chó, anh là lợi hại nhất!”
“Bỏ chữ chó đi thì tốt hơn.”
Tô Nam hừ một tiếng: “Nhưng có Bách Việt gia nhập vào, không phải Chu Tinh gần như đã bị nốc ao sao?”
Giang Chu duỗi cái lưng mỏi: “Không nhanh như vậy đâu, ít nhất phải nửa năm thì bọn họ mới đá được tôi ra ngoài.”
“Boss chó, anh đã nghĩ ra biện pháp ứng phó chưa?”
“Dĩ nhiên, lần trước tôi bảo cô để các nhà máy làm thay làm một nhóm hàng, chuyện này sao rồi?”
Tô Nam ngẩng đầu lên: “Tất cả đều xong xuôi rồi, anh không nói thì tôi cũng quên mất.”
Giang Chu gõ nhẹ lên mặt bàn: “Để bọn họ vận chuyển hàng hóa đển kho của chúng ta đi.”
“Rốt cuộc nhóm hàng nhái loại một này là để làm gì?”
“Dùng để bán chứ làm gì, bằng không thì sản xuất ra chơi à?”
Ánh mắt Tô Nam hơi mờ mịt: “Tại sao lại phải kiếm chút tiền từ một nhóm hàng giả cao cấp này?”
Giang Chu mỉm cười: “Dĩ nhiên là chúng ta không bán ở trên phố, mà là bán ở trên Tụ Mỹ.”
“Anh… anh muốn hủy diệt danh tiếng của bọn họ?”
“Từ khi tôi viết hạng mục này, thì đã định vị cho Tụ Mỹ là một nền tảng bán đồ chính hãng, bây giờ lại bởi vì một bộ phim quảng cáo có năng lượng tích cực, khiến cho mọi người đều tin tưởng Tụ Mỹ, nếu như có một ngày nó bán hàng giả, vậy Phùng Nhạc có ba đầu sáu tay thì cũng không chịu được.”
“Làm như vậy có tác dụng thật sao?”
“Tin tưởng tôi, tôi đã tận mắt nhìn thấy nó đi về con đường diệt vong.”
Tô Nam nghe thấy những lời này, nhịn không được mà rùng mình một cái.
Đã bao lâu rồi nhỉ?
Đã bao lâu rồi nàng mới được nhìn thấy vẻ mặt này của boss chó chứ?
Quả nhiên, boss nhà mình lại muốn đào hố để bẫy người rồi.
“Thật là đáng sợ, tôi tuyệt đối sẽ không muốn đối nghịch với anh.”
Ánh mắt Giang Chu trở nên nhu hòa hơn vài phần: “Không sao, cô chỉ cần tham ô chỗ nên tham ô là được rồi.”
Tô Nam được Giang Chu dỗ dành vui vẻ: “Vậy nhiệm vụ tiếp theo của Kinh Nam là gì?”
“Đi bàn chuyện hợp tác tuyên truyền, chờ đến khi danh tiếng của Tụ Mỹ mất sạch, thì chúng ta sẽ điên cuồng tuyên truyền.”
“Cần phối hợp gì với Chu Tinh?”
Giang Chu hơi nhíu mày: “Nếu Phùng Nhạc phát hiện danh tiếng của Tụ Mỹ mất sạch, ông ta sẽ thế nào?”
Tô Nam hơi cau mày: “Sẽ sợ hãi?”
“Ông ta sẽ nghi ngờ năng lực làm việc của Bách Việt.”
“Nhưng mà anh đã nói Bách Việt là công ty con trong bóng tối của Phi Độ rồi mà, vậy quan hệ của bọn họ phải rất mật thiết mới đúng.”
Giang Chu khoát tay: “Dù cho Bách Việt là công ty con trong bóng tối của Phi Độ thật, nhưng năng lực làm việc của Bách Việt không được, vậy cô cho rằng Phùng Nhạc sẽ giữ nó lại sao?”
Tô Nam nghe thế không khỏi rùng mình một cái: “Boss chó, anh sẽ không vứt bỏ tôi như vậy chứ?”
“Đương nhiên là không, cô chính là nhân viên tốt nhất của tôi mà!”
“Có trời mới biết anh nghĩ thế nào?”
Giang Chu đoạt chén trà từ trong tay Tô Nam, uống một ngụm: “Nói tóm lại, nhất định Phùng Nhạc sẽ tìm viện trợ khi hoảng hốt, đến khi đó tôi sẽ kéo cô vào cuộc.”
Gò má của Tô Nam đỏ lên: “Đã nói là không được dùng cốc của tôi rồi mà…”
“Nếu cô không nói thì tôi cũng không để ý, đây không phải là cái cốc lần trước tôi uống sao? Tại sao cô còn dùng nó?”
“Tôi… con người của tôi rất tiết kiệm, nên dùng vẫn phải dùng, không thể tạo nhiều gánh vác kinh tế không cần thiết cho công ty được.”
Giang Chu có chút hăng hái mà nhìn nàng: “Cô sẽ không mê luyến mùi vị của tôi chứ?”
Ánh mắt của Tô Nam lập tức trở nên hoảng loạn: “Nói…nói bậy, tôi mới không thèm thích cái mùi vị đầy thuốc lá kia của anh.”
“Khá lắm, quả nhiên là đã uống qua.”
“Tôi không có, tôi chỉ tưởng tượng ra mà thôi!”
Giang Chu kéo ghế lại gần một chút, hai tay véo gò má của nàng: “Cô không thể thích tôi nha, công ty của chúng ta cấm yêu đương trong văn phòng, cô là tổng giám đốc, ngàn vạn lần không thể trái với quy định của công ty nha.”
Tô Nam hít hà hai cái: “Boss chó, đau chết tôi rồi.”
“Có nghe thấy không?”
“Nghe rồi!”
Giang Chu nhìn Tô Nam: “Lặp lại một lần!”
Tô Nam thở phì phò mà nhìn Giang Chu: “Không thể yêu đương trong văn phòng.”
“Nói vậy sẽ khiến cho người ta hiểu lầm, là cô muốn yêu đương với tôi ở bên ngoài văn phòng.”
“Tô Nam tôi là một vũ công giỏi nhất, lại còn là một tiểu phú bà dễ thương mê người, lẽ nào không có ai thèm sao? Tôi sẽ thèm thích anh sao?!”
“Vậy vì sao cô không vứt cái cốc này?”
Tô Nam nhìn cái cốc của mình: “Vứt, bây giờ tôi vứt luôn.”
Giang Chu liếm một cái trên miệng chén, rồi đưa qua: “Đây, nỡ vứt thì vứt đi.”
“…”
“Vì sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?”
“Tôi phát hiện ra anh là một tên biến thái chết tiệt.”
Chương 512 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]