Tô Nam cướp cái chén lại, rồi lập tức nhét vào tủ.
Sau đó khóa lại, rồi trừng mắt với Giang Chu.
Một tiểu phú bà đỉnh thiên lập địa chuyên môn tham ô công quỹ như nàng, làm sao có thể thích ăn nước miếng của Giang Chu được chứ!
Một màn này rơi vào mắt của Giang Chu, làm cho hắn không tự chủ được mà cười hai tiếng.
Cô bé này, lần nào cũng nói là vứt cốc đi, nhưng lần nào cũng giữ nó lại.
Loại tâm tư của Tư Mã Chiêu này, đến ngoài qua đường cũng hiểu.
“Nếu như cô thật sự muốn nếm thử mùi vị của tôi, thì cũng không cần phiền phức vậy đâu.”
Tô Nam lạnh lùng liếc Giang Chu một cái: “Boss, anh lại muốn nói hươu nói vượn gì đó?”
Giang Chu nhếch mép lên: “Gọi một tiếng ba ba nữa, tôi cho cô hon.”
“Anh… anh câm miệng!”
Gò má của Tô Nam đỏ lên, lộ ra hai cái răng mèo.
Khí chất hung dữ lại đáng yêu này, còn giống như là đang muốn cắn người.
Lần trước chỉ là ngoài ý muốn, nên nàng mới gọi Giang Chu là ba ba.
Nguyên nhân chủ yếu ở trong đó, là bởi vì nàng phải rời khỏi Chu Tinh, không nỡ đám đồng nghiệp lâu năm kia, cho nên nội tâm nàng mới trở nên mềm mại như vậy, khi đó mới không nhịn được mà gọi Giang Chu là ba ba.
Đây chính là lịch sử đen tối mà nàng muốn quên đi nhất.
“Nhớ kỹ, đừng có dùng nước sôi.”
Gò má Tô Nam đỏ ửng mà nhìn Giang Chu: “Đừng dùng nước sôi cái gì?”
Giang Chu chỉ chỉ cái cốc: “Rót nước sôi vào, mùi vị của tôi sẽ nhạt bớt.”
“Đi tìm chết!”
Giang Chu khoát khoát tay, quay người rời khỏi Kinh Nam.
Hắn rất muốn xem Tô Nam khiêu vũ, nhưng hôm nay lại có quá nhiều chuyện cần làm.
Lại ký hợp đồng, lại phải đi xem nhà.
Cho nên tạm thời tha cho Tô Nam, để ngày mai rồi tính.
“Anh đi à?”
“Ừm, đi đây!”
Tô Nam đưa mắt nhìn hắn đi ra ngoài, sau đó lại nhìn về phía cái tủ mình, rồi bắt đầu trầm tư.
Một lúc lâu sau, gò má của nàng lại đỏ hơn vài phần.
Sau đó, liền lấy cái cốc ra một lần nữa, đi phòng giải khát để lấy một cốc nước ấm.
Cùng lúc đó, Giang Chu rời khỏi tòa nhà Song Tinh, hắn lái xe trở về công ty Chu Tinh.
Ba phương đã bàn bạc xong xuôi rồi, bây giờ chỉ chờ hắn về ký tên lên hợp đồng thôi.
Điều này cũng có nghĩa là, Chu Tinh đã giao quyền điều hành cho Bách Việt.
Sau này, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, thì trách nhiệm sẽ do Bách Việt gánh chịu.
Đây vốn là thủ đoạn của Phùng Nhạc dùng để đối phó với Giang Chu.
Nhưng Phùng Nhạc tuyệt đối không ngờ được, Giang Chu cũng nhờ vào đó mà gài bẫy ông ta.
Mà sau khi bản hợp đồng này được ký tên, vậy sự huy hoàng của Tụ Mỹ sẽ không còn có quá nhiều thời gian.
Giang Chu ký tên xong, bỏ bút xuống, ngồi nghĩ ngợi một lát.
Sau đó, hắn cầm hợp đồng đi ra khỏi phòng làm việc, chuẩn bị đưa qua cho Chu Vũ Đình.
Nhưng Giang Chu vừa ra khỏi phòng, liền phát hiện Chu Vũ Đình đang đứng ngoài cửa.
Cùng lúc đó, trước mặt nàng còn có Nghiêm Úy Úy.
Hình như hai người đang thảo luật gì đó, Nghiêm Úy Úy có vẻ tương đối kích động.
Giang Chu đi ra ngoài, đưa bản hợp đồng qua.
“Vĩ Đình, cô đưa bản hợp đồng này đến Phi Độ giúp tôi.”
Chu Vũ Đình đưa tay tiếp nhận: “Được, ông chủ, chiều nay tôi sẽ đi.”
Giang Chu liếc nhìn Nghiêm Úy Úy: “Không phải cô đang làm việc ở Phi Độ sao? Chạy đến đây làm gì?”
“Giang tổng, tôi…tôi có chuyện muốn tìm Vũ Đình.”
Nghiêm Úy Úy cúi đầu, không dám nhìn Giang Chu, thái độ cũng hơi hèn mọn.
Trước kia, Nghiêm Úy Úy luôn gọi thẳng tên húy của Giang Chu.
Thậm chí còn cảm thấy một người khởi nghiệp không có bối cảnh như Giang Chu, cũng chẳng mạnh hơn mình là bao.
Nhưng từ khi gặp mặt Giang Chu ở Phi Độ, lại nhìn thấy thái độ của ông chủ mình.
Nghiêm Úy Úy đã hoàn toàn không dám nghĩ như vậy nữa.
Thì ra trong ngành internet này, Chu Tinh đã là một cá sấu lớn không kém hơn Phi Độ.
Chỉ là phòng làm việc của nó tương đối nhỏ mà thôi, chứ căn bản không phải là một công ty nhỏ như những gì nàng nghĩ.
Cho nên, Nghiêm Úy Úy không dám gọi thẳng tên húy của Giang Chu, mà theo bản năng gọi hắn là Giang tổng.
“Cô gặp rắc rối gì à?”
“Tôi không đủ chỉ tiêu tháng này, cần phải nộp 5000 đồng tiền phạt.”
Giang Chu nghe thế liền trợn tròn mắt lên: “Phạt bao nhiêu tiền cơ?”
Nghiêm Úy Úy yên lặng một lát: “Năm… năm ngàn.”
“Tiền lương của cô chỉ có 6000 đồng?”
“Ừm.”
Giang Chu giơ ngón tay cái lên: “Không hổ là công ty lớn, ra tay thật sự là quá tàn nhẫn.”
Nghiêm Úy Úy hơi cúi đầu, không dám lên tiếng.
Nàng biết Giang Chu đang trào phúng.
Bởi vì ban đầu nàng muốn đi công ty lớn, chẳng thèm để ý đến mấy công ty như như này.
Thậm chí nàng còn từng trào phùng Giang Chu khi ở nhà Nghiêm Vi Dân.
Sau khi Chu Vũ Đình nhậm chức, nàng còn trắng trợn tuyên dương chuyện công ty nhỏ không có tiền đồ.
Còn nói dù Chu Vũ Đình có kiếm nhiều tiền hơn nữa, cuối cũng vẫn không có tương lai, còn không bằng kiếm lời ít tiền rồi xin nghỉ việc đi.
Chỉ là Chu Vũ Đình có ý nghĩ của mình, cho nên cũng không nghe lời nàng.
Sau này, cuối cùng Nghiêm Úy Úy cũng vao Phi Độ, trở thành một thành viên của công ty lớn.
Nhưng lúc này, tiền lương của Chu Vũ Đình đã đạt đến tình trạng 250 ngàn/ 1 năm.
Còn mình thì sao?
Chỉ cầm 6000 đồng tiền lương, sau đó còn phải đi vay tiền để nộp phạt.
Chương 513 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]