Nghiêm Úy Úy vẫn luôn cho rằng mình là loại người rất thông minh, lựa chọn của mình chắc chắn là chính xác nhất, hoàn toàn khác biệt với Chu Vũ Đình.
Nghiêm Úy Úy vẫn luôn cảm thấy Chu Vũ Đình xuất thân từ nông thôn, bản thân lại không có kiến thức gì, làm người còn rất ngây thơ, loại người này rất dễ bị lừa khi mới bước chân vào xã hội.
Nhưng mà thực tế thì sao.
Thực tế là, bây giờ Chu Vũ Đình đã có thể gắn với hai chữ thành công rồi.
Mà Nghiêm Úy Úy nàng thì vẫn ăn bữa nay lo bữa mai, không cẩn thận một chút là không có tiền ăn cơm.
Đúng thật là Nghiêm Úy Úy có kiến thức hơn Chu Vũ Đình.
Đối với chuyện tìm việc làm, nàng cũng có một bộ lý luận của riêng mình.
Không chọn công ty nhỏ, chỉ chọn công ty lớn.
Bộ lý luận này, thậm chí còn được rất nhiều bạn học tin phục.
Khi vừa mới tốt nghiệp, tất cả mọi người đều nói Nghiêm Úy Úy có mục tiêu cao xa, là người tỉnh táo nhất, khiến cho nàng cảm thấy rất tự hào.
Mỗi lần bàn chuyện công việc với Chu Vũ Đình, nàng luôn dùng giọng điệu của người từng trải để nói.
Nhưng thực tế thì sao?
Thực tế là nàng làm việc được một tháng, đã vay Chu Vũ Đình gần 10000 đồng rồi.
Trong đó bao gồm phí đồng phục, tiền thuê nhà, tiền điện thoại… vân vân.
Mà Chu Vũ Đình thì đã là một tồn tại có thể tùy tiện lấy ra 10000 đồng rồi.
Loại chênh lệch này làm cho Nghiêm Úy Úy cảm thấy không ngóc đầu lên được.
Đây rõ ràng là cơ hội mà mình không cần, nên mới bị Chu Vũ Đình nhặt đi mà?
Vì sao Chu Vũ Đình lại có thể thành công hơn mình chứ?
Sau đó, Nghiêm Úy Úy lại nghĩ đến ông chú Nghiêm Vi Dân của mình.
Trước đây, Nghiêm Vi Dân muốn mình đến Chu Tinh làm, e rằng là vì muốn tốt cho mình thật.
Một lúc sau, Nghiêm Úy Úy cầm được tiền liền rời đi.
Giang Chu thì cười như không cười mà nhìn Chu Vũ Đình.
“Tiền lương 6000 đồng, tiền phạt 5000 đồng, lại thêm thuế nữa, người bạn này của cô uống gió tây bắc để sống qua ngày à?”
Chu Vũ Đình thở dài: “Có lẽ cô ấy cũng không biết công ty lớn mà lại như vậy.”
Giang Chu khoanh tay trước ngực: “Không phải các cô còn có một người bạn cùng phòng sao? Sao Nghiêm Úy Úy không vay của anh ta?”
“Người nào?”
“Chính là người vẫn theo đuổi Nghiêm Úy Úy đó.”
Chu Vũ Đình yên lặng một lát: “Hai tháng trước, Tiểu Đào đã rời đi, cậu ấy về nhà làm việc rồi.”
“Không theo đuổi được mà đã đi rồi à?”
“Nhà Tiểu Đào chướng mắt Nghiêm Úy Úy, còn nói… còn nói cô ấy không chịu làm việc đàng hoàng…”
Giang Chu nhịn không được mà nhếch mép lên.
Quả nhiên, vẫn có người có ánh mắt bình thường.
“Sau này, cô đừng kết giao bạn bè với mấy loại người này thì hơn.”
Chu Vũ Đình yên lặng một chút: “Thật ra thì Úy Úy cũng giúp tôi rất nhiều, công việc này cũng là Úy Úy nhường cho tôi, bằng không thì tôi cũng không có thành tựu như bây giờ.”
Giang Chu khẽ cau mày: “Cô nói gì cơ?”
“A…sao… sao vậy?”
Chu Vũ Đình nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của ông chủ, lập tức sợ hết hồn.
Có phải mình nói lời trong lòng ra.
Có chỗ nào làm cho ông chủ không hài lòng sao?
Vì vậy, Chu Vũ Đình khẩn trương nhìn Giang Chu, lại nhịn không được mà nuốt nước miếng.
Giang Chu cảm thấy mình có hơi nghiêm túc, cho nên giọng điệu cũng dịu xuống: “Cô có thành tựu như bây giờ, là bởi vì sự cố gắng của cô, cộng thêm sự yêu thương của ông chủ dành cho cô.”
“Trừ cái đó ra, thì không có bất cứ quan hệ nào với những người khác cả, hiểu chưa?”
“Nếu cô muốn cảm ơn, thì phải cảm ơn tôi, chứ không phải cảm ơn Nghiêm Úy Úy.”
Chu Vũ Đình suy tư một lát, gật đầu: “Hiểu rồi, là bởi vì ông chủ bồi dưỡng, nên tôi mới có ngày hôm nay…”
Sắc mặt Giang Chu khá hơn một chút: “Ông chủ có thương cô không?”
“Thương.”
“Vậy cô phải rõ ràng mục tiêu cần cảm ơn, cố gắng làm việc đi!”
Giang Chu vỗ vỗ bả vai của Chu Vũ Đình, rồi cất bước đi về phòng làm việc.
Nhưng đúng lúc này, chuông cửa của công ty bỗng nhiên vang lên.
Có một người phụ nữ mặc tây trang ngắn xuất hiện ở ngoài cửa, bên trong là một chiếc áo sơ mi không cài cúc, để lộ một mảnh trắng nõn.
Nàng xách một cái giỏ, cất bước đi vào trong.
Nhân viên tiếp tân thấy thế liền đi ra nghênh đón.
“Tiểu thư, chào ngài, xin hỏi ngài có chuyện gì không?”
“Ngại quá, tôi muốn tìm Giang tổng của các cô.”
Giang Chu đang muốn đi về phòng làm việc, nghe tiếng liền quay lại.
Hắn đi qua quầy tiếp tân, nhìn thấy người đến thì không khỏi sững sờ.
Người này không phải ai khác, mà chính là Quý Tử Hàm của Bách Việt.
“Thì ra là Quý tổng, đã lâu không gặp!”
Quý Tử Hàm bắt tay với Giang Chu: “Tôi vẫn luôn hẹn cậu đi uống cà phê, nhưng cậu luôn nói bận rộn, nên đành phải đích thân đến đây.”
Giang Chu cười ngượng: “Dù sao chúng ta cũng là đồng bạn hợp tác với Phi Độ, trước khi ký hợp đồng mà gặp mặt riêng thì có hơi không tiện.”
“Tôi tìm cậu uống cà phê là vì muốn kết bạn với cậu mà thôi, chứ có mục đích gì khác đâu.”
Nhân viên tiếp tân thấy sếp của mình đã ra, vì vậy liền trở về vị trí của mình.
Chương 514 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]