Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 515: CHƯƠNG 515: CHẲNG LẼ ĐÂY CHÍNH LÀ GIÁC QUAN THỨ SÁU CỦA PHỤ NỮ?

Mà Giang Chu thì dẫn Quý Tử Hàm đi vào phòng làm việc của mình.

Đây là lần đầu tiên Quý Tử Hàm đi đến khống chế cổ phần Chu Tinh.

Nói như thế nào đây.

Công ty này còn nhỏ hơn so với những gì nàng nghĩ.

So sánh với sự phách lối và kiêu căng của Giang Chu ở trong giới đầu tư, thì phòng làm việc nhỏ như vậy có phải quá khiêm tốn rồi không?

“Quý tổng đang nghĩ gì vậy?”

“Công ty này hoàn toàn khác với sự tưởng tượng của tôi.”

Giang Chu lập tức hiểu ra: “Cô đang nói là công ty rất nhỏ đúng không?”

Quý Tử Hàm mỉm cười: “Không ngờ Giang tổng chỉ dùng vài người như vậy, mà đã có thể làm nhiều chuyện như thế rồi, thật sự là đáng sợ.”

“Giai đoạn đầu khi tôi khởi nghiệp thì rất thiếu tiền, không thể làm thì khác hơn là giản lược tất cả.”

“Điều này chứng tỏ thủ đoạn của Giang tổng rất cao nha.”

“Quý tổng nói quá rồi, không biết hôm nay Quý tổng đến đây là vì chuyện gì?”

Quý Tử Hàm ngồi xuống ghế sa lon: “Sau khi ký hợp đồng, chúng ta cũng đã chính thức hợp tác rồi, cho nên tôi muốn làm quen một số nghiệp vụ của Tụ Mỹ từ chỗ của Giang tổng.”

Giang Chu đột nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt nàng: “Trước khi bàn chuyện làm ăn, tôi muốn làm một chuyện khác đã.”

“Hả?”

“Tôi muốn bái phật trước, được chứ?”

Quý Tử Hàm nghe thấy câu này, sắc mặt liền hiện lên một vệt đỏ ửng.

Không sai, nàng vẫn đeo mặt phật ngày hôm đó.

Áo sơ mi cũng không cài hai cái cúc giống như ngày hôm đó.

Chỉ là nhận được một yêu cầu như thế này, không khỏi làm cho người ta cảm thấy cổ quái.

Đó mà gọi là bái phật sao?!

Đàn ông, quả nhiên đều không phải thứ tốt.

Nhưng mặc dù trong lòng nói như vậy, nhưng nàng vẫn hơi ưỡn ngực lên.

Lại không nhịn được mà cắn môi, gò má đã đỏ hơn vài phần.

Mặt Giang Chu đầy vẻ thán phục, ánh mắt không hề che giấu mà rơi vào bộ ngực kia.

Phật Tổ này, thật là to, thật là trắng.

“A Di Đà Phật, A Di Đà Phật.”

“Mặt phật này trông rất sống động, không biết là có thể chạm vào một cái được không?”

Ánh mắt Quý Tử Hàm hiện lên vẻ bối rối: “Giang tổng, cậu…cậu thật là quá đáng.”

Giang Chu lưu luyến không rời mà thu hồi ánh mắt lại: “Được rồi, để sau này rồi tính vậy.”

“Sau này cũng không được!”

“Quý tổng sẽ không hẹp hòi như vậy chứ?”

Quý Tử Hàm hít một hơi thật sâu, chuẩn bị chuyển đề tài: “Nếu như Giang tổng thích bái phật, lần sau tôi sẽ tặng cậu một cái.”

Giang Chu vội vàng xua tay: “Vậy thì không cần, mỗi khi cần thì tôi tìm Quý tổng là được rồi.”

“Chúng ta… vẫn nên bàn chuyện Tụ Mỹ đi.”

“Hai chúng ta không nên lén lút bàn chuyện Tụ Mỹ chứ?”

Quý Tử Hàm mỉm cười: “Giang tổng lo lắng nhiều rồi, chỉ là tùy tiện tâm sự mà thôi.”

Giang Chu hơi dựa vào ghế sô pha: “Vậy cô muốn biết cái gì?”

“Tôi đã xem qua bản kế hoạch phát triển của Tụ Mỹ, tôi phát hiện không có kế hoạch phát triển giai đoạn sau, vì sao vậy?”

“Tôi vẫn chưa nghĩ ra phải phát triển thế nào, kết quả Bách Việt đã nhập cuộc rồi.”

“Vậy… có thể mời Giang tổng nói cho tôi biết, cậu cảm thấy giai đoạn sau phải phát triển như thế nào không?”

Giang Chu yên lặng một lát, khóe miệng cong lên, nở một nụ cười yếu ớt.

Đúng là hắn đã biết bản kế hoạch phát triển của Tụ Mỹ, hơn nữa hắn cũng chỉ viết đến giai đoạn này chứ không viết giai đoạn sau.

Nhưng nguyên nhân không phải là vì không kịp viết, mà là trong kế hoạch của Giang Chu, Tụ Mỹ chỉ có thể phát triển đến bước này thôi.

Cái sản phẩm này, từ khi nó xuất hiện thì đã đi về phía diệt vong rồi.

Khi giá trị danh vọng của nó lên đến đỉnh điểm, thì cũng có nghĩa là nó bắt đầu đi xuống dốc.

Cho nên, Tụ Mỹ nào có cái gì gọi là giai đoạn tiếp theo chứ?

Giống như một người sắp chết, thì nào có cái gì gọi là ngày mai.

Nhưng hắn không biết, vì sao Quý Tử Hàm lại hỏi vấn đề này.

Chẳng lẽ Quý Tử Hàm đã nhận ra cái gì đó, cho nên cố tình đến thăm dò thay cho Phùng Nhạc?

Nhưng mà hình như mình không để lộ gì mà?

Hơn nữa, bây giờ Tụ Mỹ vẫn đang phát triển rất tốt.

Nhất là sau khi phim quảng cáo xuất hiện, hiện giờ nó đã trở thành một trong những nhãn hiệu thương mại điện tử.

Đám người Phùng Nhạc vui vẻ còn không kịp, chứ nào có quan tâm đến về sau?

“Tôi cảm thấy tình hình phát triển của Tụ Mỹ đang rất tốt, cứ theo cái nhịp điệu này là không có vấn đề gì.”

Quý Tử Hàm liếc nhìn Giang Chu một cái thật sâu: “Nếu chỉ đơn giản như thế, vậy vì sao Giang tổng lại sảng khoái mà giao quyền điều hành cho tôi?”

Giang Chu thản nhiên nhìn Quý Tử Hàm: “Nằm kiếm tiền là thoái mái nhất, ước mơ của tôi chính là vừa nằm vừa kiếm tiền.”

“Tụ Mỹ có thể phát triển đến bây giờ, là không thể rời bỏ công lao của cậu, nhưng cậu lại phải giao quyền điều hành cho người khác, cậu thật sự cam tâm sao?”

“Nghe Quý tổng nói kìa, vậy cô cảm thấy tôi có ý gì khác à?”

“Tôi cảm thấy Tụ Mỹ sẽ gặp nguy hiểm, mà cậu thì biết cái nguy hiểm đó nằm ở đâu.”

Giang Chu mỉm cười: “Cô nghĩ nhiều rồi.”

Quý Tử Hàm cười như không cười: “Cậu nắm chặt quyền lên tiếng của ByteDance, iQiyi… trong tay mình, nhưng hết lần này đến lần khác, cậu lại buông tha cho Tụ Mỹ, cho nên tôi khó tránh khỏi suy nghĩ một chút.”

“Vậy theo cô, Tụ Mỹ có gì khác với mấy công ty kia của tôi nào?”

“Tôi chỉ là có một loại dự cảm, Tụ Mỹ sẽ không tồn tại được lâu.”

Ánh mắt Giang Chu hơi biến đổi.

Chẳng lẽ đây chính là giác quan thứ sáu của phụ nữ?

Chương 515 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!