Người kia cũng không cười nữa, mà nhìn về phía Nữ Thần của mình với ánh mắt khó tin.
Ngày nào anh ta cũng nói chào buổi sáng và ngủ ngon với Nữ Thần.
Coi như không nhận được câu trả lời, nhưng mà không đến mức quên cả tên mình chứ?
“Em thật sự quên tên của anh rồi?”
Hoàng Kỳ kéo kéo góc áo của Giang Chu.
Ngay sau đó, Giang Chu hừ lạnh một tiếng, đột nhiên đưa tay ra.
Hắn nắm cổ áo của người đàn ông kia, rồi trực tiếp ép anh ta vào tường.
“Thì ra cậu chính là Lý Minh, là tên khốn suốt ngày quấy rầy em gái tôi ở trên internet đúng không?!”
Người kia trợn tròn mắt lên, anh ta cảm thấy rất mờ mịt: “Tôi không phải là Lý Minh, anh nhầm người rồi à?!”
Giang Chu lộ ra vẻ tàn nhẫn: “Đừng giả vờ, cậu cho rằng cậu ngụy trang thành Vương Thù thì tôi không nhận ra cậu sao? Nói cho cậu biết, ông đây mánh khóe thông thiên, khắp nơi trong Thượng Kinh này đều là đàn em của tôi đấy.”
“Ai ngụy trang thành Vương Thù, Vương Thù là ai, anh… anh đừng vu oan cho người tốt!”
“Cậu không phải là Vương Thù?”
Người kia mở miệng: “Tôi không nhận ra mấy người này là ai!”
Giang Chu nheo mắt lại: “Vậy cậu không phải tên đã quầy rầy em gái tôi thật sao?”
“Hoàng Kỳ là Nữ Thần của tôi, làm sao tôi có thể quấy rầy cô ấy được chứ!”
“Nhóc con, nếu để cho tôi biết cậu nói láo, vậy tôi sẽ phế cậu đấy.”
Giang Chu chậm rãi thả lỏng tay của mình ra, rồi nháy mắt với Hoàng Kỳ.
Hoàng Kỳ thông minh lập tức hiểu ngay: “Triệu Đông, anh đừng tức giận, anh trai tôi hơi xấu tính, anh ấy chỉ sợ có người quấy rầy tôi thôi.”
“Hoàng Kỳ, em vẫn nhớ tên anh à? Anh biết ngay là em sẽ không quên mà!”
Mặt Triệu Đông tràn đầy vui sướng, thậm chí là có hơi kích động.
Anh ta hoàn toàn không tức giận khi bị Giang Chu làm như vậy, trái lại còn cảm thấy vui sưởng và hân hoan khi Nữ Thần vẫn nhớ tên của mình.
“Đây là anh trai của em à?”
Hoàng Kỳ mỉm cười gật đầu, nàng ôm cánh tay của Giang Chu: “Đây là anh trai mà tôi thích nhất.”
Ánh mắt Triệu Đông không khỏi trở nên thân thiết hơn vài phần: “Chào anh, tôi là Triệu Đông, xin hỏi anh tên là gì?”
“Tôi là Giang Chu.”
“Anh… anh và Hoàng Kỳ không cùng một họ sao?”
Giang Chu hơi cau mày: “Đây là ân oán của hào môn quý tộc, cậu không hiểu đâu, nên đừng hỏi nhiều…”
Triệu Đông lập tức bừng tỉnh đại ngộ, anh ta còn cho rằng đó là bí mật động trờ gì đó: “Vậy tôi không hỏi nữa, hai người mau ngồi đi.”
“Anh, ngồi đi.”
“Ừm!”
Giang Chu kéo ghế ra ngồi xuống.
Mà Triệu Đông thì kéo cái ghế bên cạnh mình ra, rồi mỉm cười mà nhìn Hoàng Kỳ.
Ai ngờ Hoàng Kỳ không đi qua, mà ngồi xuống bên cạnh Giang Chu.
Sau đó, nàng nhét bàn tay nhỏ trắng nõn như ngọc của mình vào lòng bàn tay của Giang Chu.
“Tình cảm của hai anh em các em tốt như vậy à?”
Hoàng Kỳ gật đầu: “Đây là anh trai mà tôi thân thiết nhất mà.”
Sắc mặt Triệu Đông có hơi không vui: “Đều là người lớn rồi, làm như vậy không thích hợp lắm nhỉ?”
“Hết cách rồi, ai bảo anh trai của tôi rất cưng chiều tôi chứ.”
Giang Chu tằng hắng một tiếng: ‘Triệu Đông, chúng ta vẫn nói chuyện chính trước đi, nghe nói anh có thể tìm nhà giúp tôi à?”
Triệu Đông lấy lại tinh thần: “Sau khi Hoàng Kỳ nói với tôi xong, tôi liền tốn ba ngày trời, cuối cùng cũng tìm được một nơi phù hợp yêu cầu của anh.”
“Thì ra là như vậy, vậy thì vất vả cho anh rồi.”
“Không vất vả không vất vả, nên làm mà.”
“Vị trí ở nơi nào?”
“Là một khu biệt thứ ở đường vanh đai bốn phía Bắc.”
Giang Chu suy nghĩ một chút: “Là biệt thự riêng biệt hay là biệt thự chung cư?”
Triệu Đông lấy tài liệu đã chuẩn bị ra: “Một nửa khu là riêng biệt, một nửa khu là chung cư.”
“Đường vành đai bốn có hơi xa hay không?”
“Không xa, hai người học ở Thượng Kinh đúng không? Chỉ cần lái xe 20 phút là đến trung tâm rồi.”
Hoàng Kỳ liếc trộm Giang Chu một cái: “Hai mươi phút à, vậy ngày nào cũng có thể dẫn một cô sinh viên khác biệt về qua đêm rồi nhỉ.”
Mặt mo của Giang Chu đen xì: “Đừng đào hố cho người khác nhảy, anh đây vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ.”
“Phi, ngày nào cũng đi học sớm nửa tiếng với Phùng Tư Nhược, sau đó lại không thích xuất hiện, còn tưởng người khác không biết mình làm gì sao?”
“Đậu xanh, vậy mà cũng biết? Không phải ngày nào em cũng đi học muộn sao?”
Hoàng Kỳ hừ một tiếng: “Đúng, ngày nào em cũng đi muộn, theo đạo lý thì sẽ không biết, nhưng mà ngày nào cúc áo của Phùng Tư Nhược cũng đứt một cái nha.”
Giang Chu đỏ mặt, lại sờ mũi một cái: “Xin đừng tuyên dương chiến tích của anh đây nữa.”
“Có thơm không? Có mềm không?”
Giang Chu liền mỉm cười: “Ha ha!”
Hoàng Kỳ có chút không cam lòng: “Rõ ràng là mình cũng không kém mà!”
“Cái này thì có gì mà ganh đua?”
“Ganh đua, chính là ý nghĩa sống của phụ nữ!”
Hoàng Kỳ phồng má lên, rõ ràng là không phục lắm.
Nàng vừa nói vừa duỗi người một cái.
Mũi ngọc bắt đầu nhăn lại, trên ngũ quan xinh đẹp viết đầy khiêu khích.
Chương 518 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]