Giang Chu nhìn thoáng qua, nhịn không được mà cười hai tiếng.
“Vậy em có thể dậy sớm để đi học và làm việc như Phùng Tư Nhược, Tô Nam và Hàn Nhu không?” Giang Chu véo má của nàng một cái: “Nữ sinh viên cả ngày không có gì làm à? Mà suốt ngày so cái này đua cái kia?”
Hoàng Kỳ nở nụ cười rực rỡ: “Ganh đua so sánh không phải mục đích, mà mục đích là để cho trọng tài tự tay kiểm tra nha.”
“Tự tay thì không cần, con mắt này đã là thước đo rồi.”
“Vậy em với Phùng Tư Nhược, ai hơn ai?”
Giang Chu đánh giá một chút: “Được rồi, em miễn cưỡng thắng lợi, nhưng mà vẫn kém Tô Nam một chút.”
Hoàng Kỳ có hơi buồn bực: “Tô Nam thì quá đáng quá rồi, ai dám so với Tô Nam chứ.”
“Cũng tự hiểu lấy mình đấy.”
Triệu Đông nhìn hai người đấu võ mồm, lại yên lặng một lúc lâu.
Trong lòng anh ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Bởi vì Nữ Thần quá thân thiết với người này.
Mà hai người này có chút không giống anh em, mà càng giống người yêu hơn.
Là mình nghĩ nhiều rồi sao?
E rằng chỉ là vì tình cảm của hai anh em họ rất tốt thôi.
Triệu Đông cũng không dám nói suy nghĩ của mình ra, tránh cho Nữ Thần phản cảm.
Có điều anh ta thấy rất kinh ngạc, không ngờ Nữ Thần của mình lại có một bộ mặt đáng yêu như vậy.
Hình tượng giống như thiếu nữ mới lớn này, hoàn toàn tương phản với hình tượng cao ngạo và lạnh lùng trước kia.
Anh ta cảm thấy chuyến này rất đáng giá, ít nhất thì không lỗ.
“Vậy… anh Giang, anh có hài lòng với vị trí đó không?”
Giang Chu quay đầu qua, suy tư một chút: “Nghe anh giới thiệu thì tôi cũng thấy hơi hài lòng, nhưng tôi muốn đi qua xem nhà trước đã.”
Triệu Đông gật đầu: “Đương nhiên là được, khi nào đi?”
“Luôn bây giờ, anh không có thời gian à?”
“Được thì được, nhưng bình thường thì khu biệt thự này phải trả trong một lần chứ không được trả góp.”
Giang Chu mỉm cười: “Không sao, chuyện này không phải chuyện khó với tôi.”
Triệu Đông nhìn thoáng qua Hoàng Kỳ: “Anh yên tâm, dựa vào mối quan hệ của chúng ta, tôi sẽ giúp anh ép giá!”
“Đi xem trước rồi nói, lát nữa nói chuyện tiền nong cũng được!”
Giang Chu mỉm cười, hắn cũng không nhận lời.
Thật ra thì thêm bớt chút tiền cũng không đáng kể, hắn chỉ cần một ngôi nhà tốt là được rồi.
Dù sao Thượng Kinh cũng là thành phố cấp một của quốc gia.
Giá đất ở đây rất cao và hot, nghe nói trong nghề còn có rất nhiều cạm bẫy.
Dù kẻ có tiền mua tràn giá, thì cũng chưa chắc đã mua được một căn nhà tốt.
Cho nên hắn mới nhờ Hoàng Kỳ tìm Triệu Đông đến hỗ trợ, nhiều nhất là vì bớt chút phiền phức, tránh một ít cạm bẫy.
Nhưng nếu quả thật chiếm chút lợi lộc ở phương diện tiền nong, vậy thì coi như nợ ân tình rồi.
Hắn cũng không hy vọng vì một cái ân tình mà Hoàng Kỳ sẽ bị Triệu Đông quấn quít.
“Vậy chúng ta đi luôn nhé?”
“Ừm, đúng lúc tôi lái xe đến, đi cùng chứ?”
Ba người vừa nói chuyện vừa đi ra khỏi quán cà phê.
Sau đó lên xe, đi thẳng đến đường vành đai bốn.
Khu biệt thự này có tên là Hoa Nhuận Hào Đình, đúng là chỉ lái xe 20 phút là đến trung tâm thành phố.
Điểm này thì Triệu Động không miêu tả sai.
Toàn khu được trồng rất nhiều cây cối, công tác xanh hóa không tệ.
Bởi vì thời đại này, Thượng Kinh vẫn chưa phát triển và khai phát mạnh, cho nên đường vành đai bốn này vẫn tính là vùng ngoại ô của Thượng Kinh.
Ba người xuống xe, đi vào trong khu biệt thự Hoa Nhuận Hào Đình, đi đến căn thứ chín ở hàng thứ ba.
Bởi vì thời gian gần đây giá bất động sản tăng vọt, cho nên càng ngày càng ít khách đi xem nhà.
Thế cho nên công ty bất động sản còn chuyên môn sắp xếp một đội dọn dẹp vệ sinh ở nơi này.
Không có việc gì thì quét dọn vệ sinh, đảm bảm khách xem nhà có cảm quan tốt đẹp nhất.
“Diện tích bên trong căn biệt thự này là 650 mét vuông, tổng cộng ba tầng, bố cục cũng rất tốt.”
“Phía sau còn có một bể bơi, thảm cỏ và khu xanh hóa ở phía trước là khu vực công cộng.”
Giang Chu đứng trong phòng khách, quan sát một lúc thì cảm thấy không tệ.
Bố cục của căn biệt thự này rất giống với biệt thự của Doãn Thư Nhã, chỉ là diện tích nhỏ hơn một chút thôi.
Hơn nữa, trong biệt thự cũng không có những người hầu kẻ hạ như ở bên Doãn Thư Nhã.
Nhưng đối với Giang Chu mà nói, thì căn biệt thự này đã đủ dùng rồi.
Cùng lúc đó, Hoàng Kỳ buông tay của Giang Chu ra, nàng đi dạo một vòng tầng một.
“Đèn trong phòng ăn hơi xấu, đổi sang loại đèn khác được không?”
Giang Chu nhếch mép lên: “Được, nghe em!”
Hoàng Kỳ lộ ra nụ cười rực rỡ: “Còn bồn tắm nữa, phải đổi thành bồn tắm mát xa.”
“Không thành vấn đề, ý kiến này rất hay.”
“Anh biết làm cơm không?”
Giang Chu nhịn không được mà sờ cằm suy nghĩ một chút: “Đại khái là nhận được chút truyền thừa từ Viên gia.”
Hoàng Kỳ có hơi mờ mịt: “Viên gia là ai vậy?”
“Mẹ anh họ Viên.”
“Vậy ngày nào em cũng qua đây ăn cơm.”
Giang Chu sờ sờ đầu của nàng: “Được, cũng không phải không nuôi được.”
Sau khi nghe xong, Hoàng Kỳ thấy hơi động lòng: “Anh nói thật chứ?”
“Nuôi một đám nữ sinh viên thì có cái gì khó, gọi tất cả chị em tốt của em đến đây, anh nuôi hết.”
“Thôi đi, chỉ sợ một người còn cho ăn không no ý chứ.”
“Nói ít thôi, anh đây là một người đàng hoàng!”
Chương 519 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]