Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 520: CHƯƠNG 520: NUÔI MỘT ĐÁM NỮ SINH VIÊN THÌ VẪN NUÔI NỔI! (2)

Triệu Đông ở bên cạnh nhìn đến chua chát, nhịn không được mà xen mồm vào: “Anh Giang, anh cảm thấy căn biệt thự này thế nào?”

Giang Chu gật đầu: “Tôi cảm thấy không tệ lắm, vậy chọn căn này đi.”

“Căn biệt thự này có giá thị trường là 28 triệu, tôi có thể xin giảm giá cho anh, nhiều nhất là giảm được 3 triệu.”

“Không cần, 28 triệu đi, tôi sẽ mua theo giá thị trường.”

Triệu Đông hơi sững sờ, anh ta cảm thấy ông anh này hơi kỳ lạ: “Mặc dù 3 triệu không nhiều, nhưng nó cũng là tiền mà.”

Giang Chu lấy thẻ ra: “Tôi thích làm kẻ ngu, anh đi công ty quẹt thẻ và ký hợp đồng đi.”

“…”

Triệu Đông nhận thẻ ngân hàng: “Vậy chúng ta cùng đi nhé?”

Giang Chu suy nghĩ một chút: “Tôi và Kỳ Kỳ đi dạo ở đây một lúc, anh lái xe tôi về công ty, rồi mang hợp đồng qua đây là được rồi.”

“Vậy… Hoàng Kỳ, em có muốn đi tham quan công ty của anh không?”

Ánh mắt của Hoàng Kỳ dời khỏi người Giang Chu: “Ha? Không được, tôi muốn đi tham quan nhà mới, vẫn chưa xem tầng hai và tầng ba kìa.”

Triệu Đông không khỏi cảm thấy mất mát: “Được rồi, vậy anh sẽ về ngay, em có muốn ăn gì không?”

“Không cần, cảm ơn.”

“Vậy thì…anh Giàng chờ một lát nhé.”

“Anh đi đi, về trước khi trời tối là được.”

Triệu Đông liếc nhìn Hoàng Kỳ một cái thật sâu, sau đó quay người rời khỏi biệt thự.

Cùng lúc đó, Hoàng Kỳ quay đầu nhìn về phía Giang Chu.

“Tại sao phải mất thêm 3 triệu?”

Ánh mắt Giang Chu quét qua các nơi trong căn biệt thự: “Không muốn để bạn nợ ân tình, chẳng may anh ta lấy cái cớ này để quấn quít lấy bạn thì làm sao?”

Hoàng Kỳ hơi sững sờ, trái tim nhỏ nhất thời đập thình thịch: “Bạn…Sao bạn lại đột nhiên tán tỉnh rồi, xấu xa!”

“Có sao?”

“Đương nhiên là có, mình đã không thể kháng cự rồi!”

Giang Chu chép miệng một cái: “Vậy giá trị động lòng của bạn cũng quá thấp rồi.”

Hoàng Kỳ hừ một tiếng: “Nhưng mà Triệu Đông đã hỗ trợ rồi, mình vẫn nợ ân tình rồi.”

“Anh ta bán biệt thự cho mình là có thể nhận được tiền trích phần trăm, bạn giới thiệu khách hàng cho anh ta, nên trên nguyên tắc thì anh ta mới là người nợ bạn.”

“Vậy sau này mình không cần để ý đến anh ta nữa?”

“Bạn muốn làm thế nào thì làm thế đó đi.”

Hoàng Kỳ ôm Giang Chu, toàn thân để trở nên mềm mại đáng yêu: “Anh, chúng ta khai quang cho căn biệt thự này chứ?”

Giang Chu hơi sững sờ: “Khai quang là cái mẹ gì?”

“Khai quang cho mình, coi như là thuận tiện khai quang cho căn biệt thự này luôn.”

Khai quang?

Giang Chu nhìn đôi mắt biết cười chúm chím của nàng, trong lòng liền hơi run lên.

Đây mà gọi là khai quang sao?

Đây phải gọi là mời chào, trêu chọc mình mới đúng chứ?

Nói thế nào thì mình cũng là một người đàn ông đỉnh thiên lập địa, luôn bị một cô bé tán tỉnh cho mặt đỏ tim run là chuyện gì?

Chơi thôi!

(Đoạn trước xưng hô hơi loạn là vì phải lừa Triệu Đông, Giang Chu và Hoàng Kỳ vẫn xưng hô bạn bè, chờ một thời gian nữa sẽ đổi sang anh em!)

“Bạn xong đời, hôm nay mình không thèm đếm xỉa nữa.”

Giang Chu đột nhiên cúi người xuống, đưa tay bế Hoàng Kỳ lên, sau đó đá văng cửa phòng vệ sinh rồi đi vào.

Hoàng Kỳ bị động tác bất ngờ này làm cho sợ hết hồn.

Nàng hoảng hốt ôm lấy cổ của Giang Chu.

Đôi mắt nàng trợn tròn lên, sắc mặt cũng lập tức trở nên đỏ bừng.

“Giang… Giang Chu, đừng… đừng mà, mình đùa thôi!’

Khóe miệng Giang Chu cong lên: “Không được, mình tưởng thật.”

Mặt Hoàng Kỳ đỏ đến mức có thể chảy nước: “Bây giờ không được, Triệu Động sắp về rồi.”

“Mình mặc kệ, ai bảo bạn không phân biệt trường hợp mà tán tỉnh trêu chọc mình chứ.”

“Mình sai rồi, sau này… sau này mình không dám nữa còn không được sao?”

“Không được, trừ phi bạn nói xin lỗi.”

“Xin lỗi xin lỗi, lần này mình sẽ để ý hơn, cầu xin mà.”

Hoàng Kỳ vừa nói, vừa không ngừng đạp đôi chân thon dài.

Động tác này giống như đang giãy giụa, nhưng giọng nói lại cực kỳ giống như đang làm nũng.

Giang Chu nhìn Hoàng Kỳ, nhịn không được mà cười thầm.

Hoàng Kỳ là một cô gái rất thú vị.

Ngày bình thường, hành vi và cử chỉ của nàng đối với mình là rất to gan.

Động một chút lại nói đến đây, đi khách sạn, để khăn trải giường nở hoa tươi…

Nhưng thật ra cô bé này chỉ biết mạnh miệng thôi!

Nếu thật sự làm thật, nàng sẽ bắt đầu sợ hãi đến chết mất.

Khi mới quen, Giang Chu dẫn nàng đi ăn cơm ở nhà hàng tây.

Bởi vì còn chưa thân thiết, nên Hoàng Kỳ còn mưu đồ giả vờ làm nữ Hải Vương.

Lúc thì nói mình thích cặn bã nam, lúc lại nói buổi tối không không về …

Kết quả là Giang Chu nhẹ nhàng nói một câu, nàng lập tức bó tay chịu thua.

Cho nên, nàng là một cặn bã nữ giả mạo, thực tế thì ngây thơ đến bất ngờ.

“Không dám thật?”

“Không dám, không dám nữa, ngàn vạn lần không dám còn không được sao?”

Hoàng Kỳ ôm cổ Giang Chu, ủy khuất mà cắn môi.

Giang Chu đặt nàng xuống, có chút hăng hái mà véo má của nàng.

Có bé này cũng không dám nói, chỉ dám cúi đầu hầm hừ.

Đây coi như là hoàn toàn sợ rồi, có lẽ có thể để nàng thành thật vài ngày.

“Biết sợ rồi chứ?”

“Ngoan rồi…”

Giang Chu nhướn mày lên: “Sau này còn dám nữa không?”

Hoàng Kỳ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhăn mũi ngọc một cái: “Sau này còn dám…”

“Khá lắm, vậy lần sau mình tuyệt đối không bỏ qua cho bạn.”

“Mình nói xong liền chạy đấy!”

Chương 520 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!