Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 537: CHƯƠNG 537: NẾU KHÔNG NÓI GÌ, VẬY CÙNG TẮM THÔI!

Trở lại biệt thự, Giang Chu đỗ xe xong, liền hít sâu một hơi.

Sau đó, hắn vừa sốt ruột vừa vội vàng mà lôi kéo Phùng Tư Nhược đang hoảng sợ đi vào biệt thự.

Bật đèn, khóa cửa.

Thay dép, cởi áo khoác.

Sau đó kiểm tra tất cả cửa sổ, đóng tất cả rèm cửa trong nhà.

Động tác của Giang Chu nhanh nhẹn như nước chảy mây trôi, làm cho Phùng Tư Nhược sửng sốt.

Cuối cùng, công tác chuẩn bị đã xong xuôi.

Giang Chu liền kéo bàn tay trắng nuột, non mịn của Phùng Tư Nhược đi về phía phòng vệ sinh.

“Em tắm trước hay anh tắm trước?”

“Hoặc là…cùng tắm?”

Phùng Tư Nhược nghe thấy câu này, lập tức khẩn trương hơn.

Gò má trắng nõn đã có thêm một tầng phấn đỏ ửng, nhìn qua vừa ngượng ngùng lại vừa đáng yêu.

Lúc này, nàng đang dùng hàm răng trắng tin để cắn bờ môi đỏ nở nang.

Nàng rất muốn nói, nhưng lại hoảng loạn đến mức run rẩy không nói thành lời.

“Em…”

“Được, không thành vấn đề, vậy cùng tắm thôi.”

Khóe miệng Giang Chu cong lên, cũng không để ý đến ý kiến của Phùng Tư Nhược, liền đưa tay kéo nàng vào phòng vệ sinh.

Nhưng chưa được vài giây, Giang Chu mặt đen xì đi ra ngoài.

Cmn!

Nguồn điện bình nước nóng lại đen xì?

Đồng hồ đo nhiệt độ của máy đã hạ xuống vị trí số 0!

“Đinh Duyệt chết tiết, lau máy thì lau máy đi, còn rút phích cắm ra làm cái mọe gì!’

“Ông đây nhiều tiền như vậy, còn cần tiết kiệm điện sao?!”

Giang Chu tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể làm gì khác.

Vì vậy, hắn chỉ có thể cắm phích điện lại một lần nữa.

Sau đó yên tĩnh chờ đè sáng lên.

Nhưng cái đồ chơi này không phải gắn vào là có nước nóng luôn.

Mà phải chờ nó đun nóng lên thì mới có thể sử dụng.

Mà còn phải đun đến khi đủ cho hai người dùng nữa, ít nhất cũng phải chờ tầm một tiếng.

Đầu năm nay, khoa học kỹ thuật đều cmn là rác rưởi.

Công suất của máy nước nóng cũng rất nhỏ, thời đại chết tiệt này!

Đây không phải là làm lỡ chuyện sinh con của người ta sao?!

Bây giờ Giang Chu có khổ mà không thể nói, chỉ có thể nhằm vào Đinh Duyệt mà miệng phun hương thơm.

Ngàn tính vạn tính, cái gì cũng đã tính xong.

Không ngờ lại bị Đinh Duyệt vừa bước chân vào cửa đào cho một cái hố.

Giang Chu và Phùng Tư Nhược rơi vào đường cùng, không thể làm gì khác hơn là ngồi chờ ở trên ghế sa lon.

Quá trình này lại có chơi lúng túng.

Nhất là đối với Phùng Tư Nhược, bởi nàng biết Giang Chu muốn làm gì nàng.

Nhưng nàng lại hoàn toàn không hiểu nhiều về vấn đề này, cho nên không khỏi bắt đầu suy nghĩ miên man.

Tâm trạng vừa buông lỏng khi bình nóng lạnh hết điện, giờ lại bắt đầu từ từ trở nên khẩn trương hơn.

Cùng lúc đó, Giang Chu cầm điều khiển từ xa, bật ti vi lên.

Trên ti vi đang phát sóng một bộ phim điện ảnh kinh điển “Thiện Nữ U Hồn”.

Trương Quốc Vinh đóng vai Ninh Thái Thần và Vương Tổ Hiền đóng vai Tiểu Thiến đang triền miên trong lương đình.

Đêm xuân trong lều đỏ, tải tuyn nhạt dần, vòm bàn chân từ từ duỗi ra.

Phùng Tư Nhược há hốc cái miệng nhỏ, nhìn đến đỏ bừng cả mặt, nhịn không được mà rúc vào một góc trên ghế sa lon.

Dáng vẻ của nàng giống như một con thỏ nhỏ sắp bị ăn sống vậy.

Trên mặt nàng viết đầy đáng thương, lại còn không dám thở mạnh.

Giang Chu nhìn thấy nàng khẩn trương, liền cầm điều khiển từ xa lên để đổi kênh.

Đài truyền hình Thượng Kinh đang chiếu lại kết cục của bộ phim “Tiên kiếm 3”.

Từ Trường Khanh và Tử Huyên rót Vong Tình Thủy cho nhau, sau đó lại thừa dịp đối phương không chú ý mà nhổ ra.

Cuối cùng tóc đen thành trắng, cá về với nước, quên đi chuyện trên bờ.

Trước kia, khi Giang Chu xem đến đoạn này thì cảm thấy rất phiền chán.

Vất vả lắm mới chơi chết được phản diện, tất cả mọi chuyện đều được giải quyết rồi, kết quả hai người lại muốn chia tay?

Vậy làm 37 tập phim để làm cái mọe gì?

Đùa nghịch khán giả à?

Ngay cả happy ending mà cũng không cho, biên kịch đúng là sinh con không có lỗ đít.

“Tại sao phải chia tay chứ?”

Đúng lúc này, Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng mở miệng, nàng đưa ra một nghi vấn.

Nàng vẫn luôn không hiểu, vì sao người ở chung với nhau rồi mà còn có thể chia tay được.

Bởi vì đối với nàng mà nói, nàng tuyệt đối sẽ không rời xa Giang Chu.

Giống như cá rời khỏi nước thì sẽ không thể sinh tồn được vậy.

Nếu như Giang Chu không cần nàng nữa, nàng nhất định sẽ khóc đến mức không dừng lại được.

Làm sao có thể bình tĩnh như trong bộ phim đang xem này chứ.

“Có rất nhiều lý do để chia tay, không thích hợp, không yêu nữa, hoặc có thể là đã sai ngay từ ban đầu rồi.”

Phùng Tư Nhược yên lặng một lát: “Em không hiểu.”

Giang Chu sắp xếp ngôn từ một chút: “Trong hiện thực, có rất nhiều người đều đến với nhau chỉ vì một tia rung động, nhưng sau khi đến với nhau rồi thì mới phát hiện ra là không thích hợp.”

“Cái gì gọi là không thích hợp?”

“Giá trị quan, cách tiêu phí, nhân phẩm, con người, cách đối đãi với các sự vật và sự việc khác nhau, bối cảnh gia đình… tất cả đều có thể là nhân tố cho chuyện đó.”

Chương 537 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!