Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 538: CHƯƠNG 538: NẾU KHÔNG NÓI GÌ, VẬY CÙNG TẮM THÔI! (2)

Hai mắt Phùng Tư Nhược lúc sáng lúc tối: “Ví dụ như?”

Giang Chu trầm ngâm giây lát: “Ví dụ như nhà em giàu có như vậy, nếu như anh không nỗ lực và cố gắng, rất có thể cuối cùng sẽ chia tay.”

“Ồ!”

“Còn có một loại nữa là, ban đầu thì rất yêu thích nhau, cũng tương đối hợp nhau, nhưng lau ngày lại cảm thấy không còn mới mẻ nữa, vì vậy liền không thích nữa, bởi vì cảm thấy chán ngán, không có kích thích, bởi vì đã hiểu rõ đối phương như trứng bóc vỏ.”

Phùng Tư Nhược gật đầu, lẳng lặng nhìn ti vi chứ không nói gì nữa.

Ban đầu thích, sau lại không thích.

Sau khi nghe thấy mấy từ này, nàng cảm thấy có hơi sợ hãi.

Thì ra tình cảm lại yếu ớt như vậy.

Nàng còn tưởng rằng thích là chuyện cả đời nữa.

Một lúc lâu sau, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên nhìn về phía Giang Chu.

Lúc này, thân thể nàng hơi ngửa ra sau, bảo trì một khoảng cách với Giang Chu.

Như kiểu vừa khẩn trương mà lại vừa muốn thăm dò.

Giống như một giây tiếp theo nàng sẽ chạy trốn mất dạng vậy.

Giang Chu nhìn động tác của nàng, lại cảm thấy những lời mình vừa nói đã hù dọa nàng.

Khiến cho nàng bỗng nhiên nghi ngờ chuyện tình cảm này, thậm chí là sinh ra cảnh giác.

“Chúng ta… sẽ chia tay sao?”

“Sẽ không.”

Phùng Tư Nhược cắn môi: “Vì sao?”

Giang Chu đổi một tư thế cho thoái mái hơn: “Anh đã tưởng tượng ra vô số tương lai, nhưng duy chỉ không có cái tương lai mà em vừa nhắc đến.”

Phùng Tư Nhược nghe thấy câu này, bỗng nhiên lại thở phào nhẹ nhõm.

Nàng cũng nghĩ như vậy.

Nàng cũng đã tưởng tượng qua vô số tương lai.

Nhưng chưa bao giờ có tương lai nào không có Giang Chu cả.

Đúng lúc này, Giang Chu kéo đôi chân thon dài của Phùng Tư Nhược qua, đặt lên đầu gói của mình.

Sau đó, lại cởi đôi dép và tất trắng của nàng ra.

Hắn giữ bàn chân nhỏ trơn tuột nhẵn mịn kia tại lòng bàn tay mình.

“Hơi… hơi ngứa!”

Gò má Phùng Tư Nhược đỏ lên, nàng định rút chân về, nhưng lại bị Giang Chu giữ chặt lại.

Trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy mình bắt đầu hết hơi, chỉ có thể giả bộ như không biết gì mà xem ti vi.

“Thật ra thì chúng ta khác với những cặp đôi khác.”

“Vì sao…?”

Giang Chu suy tư một chút, vô thức mà nắm ngón chân dễ thương của nàng: “Nếu như cả hai đời của anh đều thích em, vậy có thể là bằng chứng chứng minh chúng ta sẽ đi đến cuối cùng không?”

Phùng Tư Nhược cuộn mình lại: “Em chưa rửa chân…”

“Thật sao?”

“Ừm…”

Giang Chu nhẹ nhàng ấn ấn mắt cá chân nàng xuống: “Hôm nay đã quét dọn vệ sinh cả ngày rồi, giúp em thả lỏng một chút vậy.”

Mặt Phùng Tư Nhược đỏ như muốn chảy nước, nhịn không được mà khép hai chân lại: “Anh… anh không nên như vậy nha.”

“Đừng nhúc nhích, ngoan, bằng không anh sẽ uống Vong Tình Thủy.”

Phùng Tư Nhược bỗng nhiên không dám động nữa rồi.”

Nàng cảm nhận được sự ấm áp truyền đến từ gan bàn chân, nội tâm lại bắt đầu hoảng hốt, tay chân luống cuống.

Làm sao lại thích chơi chân chứ?

Con trai thật sự là một sinh vật kỳ quái!

Hôm nay các nàng đã quét dọn biệt thự cả một ngày nha.

Mặc dù thời tiết khá mát mẻ, không có nhiều mồ hơi, nhưng chắc chắn là mùi vị sẽ không khá hơn bao nhiêu mới đúng…

Phùng Tư Nhược liếc trộm Giang Chu một cái, lại không dám nói gì thêm.

Vì vậy, nàng hầm hầm hừ hừ, chỉ có thể giả bộ đang tập trung xem ti vi.

Lúc này, trong màn hình ti vi có hoa tuyết rơi lã chã.

Sau trận đại chiến, thành Vĩnh An khôi phục dáng vẻ yên bình vã tĩnh lặng.

Cảnh Thiên và Tuyết Kiến ngồi trước bậc thang ở Vĩnh An, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xa.

Cũng không lâu sau, bọn họ liền dìu nhau đứng lên, cùng nhau trở về gian nhà ở phía sau.

“Nhìn thấy chưa, hai người bọn họ muốn trở về nhà sinh con rồi kia.”

“Không phải.”

“Thật đấy, em không thấy Cảnh Thiên đã cúi gập cả người xuống rồi à.”

Phùng Tư Nhược cắn môi, mũi ngọc nhăn một cái, vẻ mặt viết đầy không tin.

Nàng luôn cảm thấy Giang Chu đang ám chỉ cái gì đó.

Bởi vì sự chú ý của Giang Chu, căn bản không phải ở trên ti vi.

Phùng Tư Nhược đã liếc trộm hắn nhiều lần rồi, nàng phát hiện hắn chưa từng nhìn vào màn hình ti vi, mà vẫn nhìn chằm chằm vào dưới váy của mình.

“Điểm cuối của tình yêu chính là sinh con, đương nhiên, sinh được hay không thì tính sau.”

“Trên ti vi không có diễn như vậy…”

“Ah, chuyện này rất bình thường, nếu như diễn như vậy, thì sẽ không được phát sóng rồi.”

Phùng Tư Nhược há hốc cái miệng nhỏ, có vẻ hơi kinh ngạc.

Chẳng trách nha, chẳng trách nàng lại chưa bao giờ nhìn thấy phương diện này.

Hóa ra là bởi vì phim truyền hình không thể diễn cảnh đó.

Phùng Tư Nhược chưa yêu đương, cho nên chẳng bao giờ phát hiện ra vấn đề này.

Nhưng bây giờ nàng cần hiểu, thì mới phát hiện ra chuyện nghiêm trọng này.

Đây rõ ràng là chuyện cần chuẩn bị trước cơ mà, vì sao lại không phổ cập khoa học nhỉ?

“Vậy… vậy tiểu thuyết thì sao?”

Giang Chu sờ mũi một cái: “Tiểu thuyết cũng không dám viết.”

Phùng Tư Nhược yên lặng một lát: “Có phải anh đang gạt em không…?”

“Thật mà, hay là em lên Baidu kiểm tra mà xem, nếu có thì coi như anh thua.”

Chương 538 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!