Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 539: CHƯƠNG 539: LÀM SAO ĐỂ SINH CON?

Ánh mắt Phùng Tư Nhược lộ ra vẻ bối rối.

Vì vậy, nàng lấy điện thoại di động ra để tìm hiểu một phen “Làm sao để sinh con”.

Kết quả Baidu cho ra rất nhiều chia sẻ và cảm nhận của một ít bà mẹ trẻ.

Hoặc là một ít tri thức sinh con của bác sĩ khoa sản.

Chỉ có một bức ảnh, hóa ra chỉ là một tấm ảnh phụ nữ mang thai đang sờ bụng.

Phùng Tư Nhược trượt vài cái trên điện thoại di động, biểu cảm lại hơi phiền muộn.

Không có thật này.

Nhưng mà…

Nếu như không ai truyền bá, vậy Đinh Duyệt xem những thứ đó ở đâu?

Giang Chu lặng lẽ nhìn Phùng Tư Nhược, hắn phát hiện hàng mày đẹp của nàng hơi nhăn lại, vì vậy liền nhẹ nhàng cù lòng bàn chân của nàng.

“Tìm thấy chưa?”

Phùng Tư Nhược phồng má lên: “Không… không có.”

Giang Chu cười đắc ý: “Khi nào có thời gian thì anh sẽ tìm một ít cho em xem.”

“???”

Đúng lúc này, bỗng nhiên có một tiếng “Đinh” truyền ra từ phòng vệ sinh.

Bình nóng lạnh đã đun nước xong, âm thanh nhắc nhở này đại biểu cho chuyện nước đã đến nhiệt độ cần thiết, sau đó sẽ chuyển qua hình thức giữ nhiệt.

Giang Chu cảm thấy, cả đời này mình chưa bao giờ nghe thấy âm thanh hay như vậy.

Một giờ trước trận chiến đã trôi qua.

Đều cmn tại Đinh Duyệt, bằng không thì bây giờ đã quét dọn chiến trường rồi!

Trong lúc Giang Chu suy nghĩ miên man, hắn phát hiện Phùng Tư Nhược đang nhìn mình với ánh mắt khẩn trương.

“Nước được rồi.”

“Em … em tắm trước!”

Phùng Tư Nhược rút chân về, xỏ dép, rồi chạy nhanh vào phòng vệ sinh.

Sau đó là anh thanh khóe cửa, một lát sau là tiếng nước truyền ra.

Giang Chu nhìn thấy cảnh này, không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Sao cô bé này đột nhiên lại tích cực thế?

Chẳng lẽ đã chuẩn bị tâm lý xong xuôi rồi à.

Nhưng mà Giang Chu không biết là, Phùng Tư Nhược thật sự sợ chuyện Giang Chu muốn tắm cùng mình.

Nàng không thể nào tiếp thu được chuyện này, ít nhất thì bây giờ vẫn chưa được.

Cho nên, thà rằng dứt khoát chạy đi tắm cho xong.

Bên kia, Giang Chu chuyển kênh, tiếp tục xem Thiện Nữ U Hồn một lần nữa.

Nhưng hắn cũng không hiểu ti vi đang chiếu cái mọe gì, bởi vì đầu óc của hắn chỉ có tiếng nước đang truyền ra từ phòng vệ sinh thôi.

Giang Chu đã cố gắng kéo lực chút ý của mình về vài lần rồi, nhưng mà tâm tư của hắn luôn bay về phía phòng vệ sinh.

Rơi vào đường cùng, Giang Chu không thể làm gì khác hơn là tăng âm lượng của ti vi lên, dùng âm thanh to lớn này để ngăn cản tư duy nhảy nhót của mình.

Nửa tiếng sau, bộ phim này cũng kết thúc.

Danh sách diễn viên và đoàn làm phim đang không ngừng chạy trên màn hình.

Nhưng mà tiếng nước trong phòng tắm vẫn chưa dừng lại.

Con gái luôn tắm lâu hơn con trai nhiều.

Giống như Giang Chu tắm, mỗi lần chỉ cần mười phút là xong xuôi.

Hơn nữa, mười phút này còn là cộng cả thời gian sấy tóc rồi đấy.

Dù con gái có tắm lâu, thì nửa tiếng mà vẫn chưa đủ sao?

Chẳng lẽ tâm tình của Phùng Tư Nhược nhộn nhạo, quyết định làm cái gì gì đó ở trong bồn tắm vừa mua?

Giang Chu suy tư một lúc, liền đứng lên đi về phía phòng tấm.

Cốc cốc cốc!

Hắn gõ cửa vài cái, rồi hỏi: “Phùng Tư Nhược? Em ngủ gật ở bên trong à?”

Ngay sau đó, một giọng nói yếu yếu ớt ớt liền truyền ra: “Em… em đang tắm nha.”

Giang Chu dựa vào tường: “Tắm lâu như vậy, em không sợ mất một lớp da à?”

“Ngày hôm nay… hơi nhiều mồ hôi.”

“Cho em ba phút nữa, bằng không thì anh sẽ tìm chìa khóa sơ cua.”

“Em…em biết rồi.”

Phùng Tư Nhược hoảng hốt đáp ứng, sau đó lại nhìn bồn tắm đã đầy tràn, nước không ngừng tràn ra từ bốn phía.

Tâm trạng của nàng bây giờ có hơi hổ thẹn.

Bởi vì nghe nói, có rất nhiều người trên thế giới này không có nước mà uống.

Nhưng nàng lại đang lãng phí tài nguyên nước…

Nhưng mà bây giờ, nàng chỉ còn mỗi một biện pháp là kéo dài thời gian thôi.

Nàng muốn dùng sạch nước nóng, rồi để bình nóng lạnh đun thêm lần nữa, như vậy nàng có thể có thêm một tiếng nữa rồi.

Nàng hy vọng ‘bà mẹ trái đất’ sẽ không trách nàng.

Sau này nàng sẽ lấy nhiều tiền tiêu vặt hơn, để quyên cho người cần nó hơn.

Phùng Tư Nhược vừa sấy tóc vừa nhìn đồng hồ nhiệt độ.

Bình nóng lạnh trong phòng vệ sinh này là loại bình có dung tích lớn.

Một lần đun có thể đủ cho bốn người tắm.

Cho nên phải mất một chút thời gian mới có thể xả hết nước nóng.

Nàng vừa ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn chằm chằm vào kim đồng hồ không ngừng tụt xuống kia.

Cuối cùng, đến khi cái cổ hơi mỏi, thì đồng hồ cũng chỉ vào con số 0

Phù!

Phùng Tư Nhược thở phào một hơi.

Thật ra thì không phải nàng không muốn, mà chỉ là còn chưa chuẩn bị tâm lý xong.

Một tiếng nữa, chắc hẳn là đủ rồi.

Sau đó, cửa phòng tắm mở ra.

Phùng Tư Nhược ngồi trên ghế sa lon quay đầu lại, ánh mắt liền ngơ ngẩn.

Lúc này, Phùng Tư Nhược đang quấn một chiếc khăn tắm màu hồng, để lộ hai chân thon dài mà trắng nõn.

Gò má hồng hồng như được thoa phấn, cũng không biết là vì buồn bực hay là vì xấu hổ nữa.

Lúc này, Giang Chu âm thầm cảm thán trong lòng.

Phùng ngốc nghếch đáng yêu quả thật là quá tuyệt vời.

Mỗi lần nhìn thấy, lại làm cho người ta không thể không yêu.

“Em…em tắm xong rồi, đến lượt anh!”

Phùng Tư Nhược nói xong câu này, liền hoảng loạn mà chạy vào phòng ngủ.

Có bé này, thật đáng yêu.

Giang Chu đứng lên, nghênh ngang đi vào phòng tắm.

Sau đó, hắn nhìn chằm chằm vào số 0 ở trên đồng hồ, nụ cười từ từ đọng lại trên mặt.

Chương 539 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!