Cái bình nóng lạnh ngu xuẩn này hỏng rồi à?
Cmn, mình đợi một tiếng mới đun được nước, làm sao mới tắm một cái đã hết rồi hả?
Con bà nó, toàn thể giới này đều ngăn cản mình ngủ Phùng Tư Nhược rồi sao?
Ha hả…
Ông đây không tin, đã vậy ông đây càng muốn ngủ Phùng Tư Nhược!
Giang Chu đưa tay vỗ bình nóng lạnh với vẻ mặt âm trầm.
Đây chính là thói quen đã khắc trong xương của người trong nước rồi.
Thứ gì hỏng đều vỗ vỗ hai cái, sáu mươi phần trăm là nó sẽ tốt.
Có điều…nếu như bình nóng lạnh thật sự hỏng rồi, vậy vừa rồi Phùng Tư Nhược tắm kiểu gì?
Giang Chu suy tư giây lát, lại nhấn nút trên cái đồng hồ, điều chỉnh đến giao diện lịch sử sử dụng nước nóng.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán.
Bình nóng lạnh căn bản không có hỏng, mà là nước nóng đã bị sử dụng hết sạch.
Vậy thì không càn hỏi, chắc chắn là trò quỷ của Phùng Tư Nhược rồi.
Thì ra cô bé này trốn trong này lâu như vậy, chính là vì xả hết nước nóng?
“Chuyện này… “
“Đây là định kéo dài thời gian à?”
“… “
“Ha hả, nghĩ hay lắm!”
Giang Chu cầm vòi hoa sen xuống, không do dự gì mà mở lên.
Ngay sau đó, một dòng nước liền chảy từ vòi hoa sen ra.
Mùi vị của Phùng Tư Nhược đã bị hòa tan, nhiệt độ trong phòng tắm cũng không ngừng giảm xuống.
Nam tử hán đại trượng phu, tắm nước lạnh thì làm sao vậy?
Vì phá cửa ải này, trả giá một chút là chuyện cần phải làm!
“Hít…”
“Con bà nó, thật cmn lạnh!”
“Mẹ nó, tắm xong sẽ không trực tiếp tiến vào trạng thái hiền giả chứ?!”
Giang Chu cảm nhận nhiệt độ của nước, không nhịn được mà bắt đầu nổi da gà.
Bây giờ cũng coi như là mùa thu.
Nhiệt độ không khí không hề cao, huống chi lại vừa mưa cả ngày hôm nay, đến giờ vẫn chưa tạnh.
Có câu nói như nào ý nhỉ?
Một hồi mưa thu một hồi lạnh.
Hai trận mưa thu hai trận lạnh…
Cho nên, Giang Chu vừa tắm nước lạnh vừa run lẩy bẩy.
Nhất là khi nước chạm vào những khoảng da chưa bị dính nước, có thể nói, đơn giản chính là khảo nghiệm can đảm của đàn ông.
Nhưng vì Phùng Tư Nhược đang gào khóc đòi ăn, nên chút đau khổ này vẫn có thể chịu đựng được.
Giang Chu cắn răng, tự thôi miên bản thân mình thành một khối gỗ không có cảm giác.
Trên thực tế, khi nước lạnh không ngừng kích thích làn da của hắn, thì hắn cũng rất khó có cảm giác nữa.
Cùng lúc đó, trong phòng ngủ ở trên tầng hai.
Phùng Tư Nhược đang cuộn mình trong chăn bỗng nhiên ló cái đầu nhỏ ra.
Nàng há hốc miệng, ánh mắt tràn đầy mờ mịt.
Bởi vì nàng nghe thấy tiếng nước như có như không.
Làm sao có thể chứ?
Rõ ràng là mình đã xả hết nước nóng rồi nha.
Vì sao… vì sao Giang Chu lại có thể tắm ngay được chứu?
Vậy không phải một tiếng mà mình tranh thủ được đã mất…
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược bắt đầu nóng lên, rồi lại lo lắng không yên mà rúc vào ổ chăn.
Sau đó, hai bàn tay nhỏ bé trắng noãn nắm thật chặt mép chăn.
Cái chân nhỏ vừa lộ ra bên ngoài lập tức “Sưu” một tiếng, đã rụt trở về.
Nhưng những thứ này không thể làm cho tâm tình khẩn trương của nàng khá hơn, trái lại còn để cho nàng càng khẩn trương hơn.
Vì vậy, sau khi cân nhắc một chút, Phùng Tư Nhược liền cầm điện thoại di động lên.
Nàng mở khung chát của Đinh Duyệt ra, bắt đầu đánh một hàng chữ ở bên dưới.
“Giang Chu… Giang Chu đang tắm!”
Đinh Duyệt lập tức trả lời một câu: “Chậc chậc, thật hâm mộ!”
Phùng Tư Nhược sửng sốt một chút: “???”
“Có phải đã mong chờ đến không nhịn nổi rồi không?”
“…???”
Đinh Duyệt có hơi chua chát: “Còn chuyên môn chạy đến khoe khoang mới mình nữa, Tư Nhược, quả nhiên là bạn đã bị Giang Chu làm hư rồi.”
Phùng Tư Nhược để điện thoại di động xuống, đột nhiên lại chìm vào mê man.
Dường như trong mắt người khác, chuyện này cũng không có đáng sợ như vậy à?
Một lúc sau, Giang Chu run lập cập mà tắt công tắc đi.
Hắn cảm thấy, sau khi mình tắm nước lạnh xong, hai mạch Nhâm Đốc của mình đã được đả thông.
Vì vậy, bắt đầu thưởng thức cơ bắp của mình ở trước gương.
Ừm, rất tốt!
Đêm nay làm cho con mèo nhỏ Phùng Tư Nhược cầu xin tha thứ là không có vấn đề.
Vì vậy, hắn quấn khăn tắm lên, đi ra khỏi phòng vệ sinh, đi lên tầng hai.
Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ ra.
Két một tiếng.
Trong bóng tối, Giang Chu nhìn thấy Phùng Tư Nhược đã co rúc vào trong chăn, giống như một con thỏ nhỏ sắp bị ăn tươi, cho rằng rúc vào một góc là có thể tránh được một kiếp.
A, quá ngây thơ.
“Phùng Tư Nhược, là em xả hết nước nóng đúng không? Em muốn mưu sát chồng à?”
Phùng Tư Nhược cuộn mình trong chăn hơi chột dạ, lại thở phì phò.
Nàng không nói lời nào, nàng muốn coi mình là thịt cá mặc cho người chém giết.
Giang Chu cũng không nói nhiều, mà lao lên giường, vén chăn rồi chui vào.
Sau đó, đưa tay nhanh như chớp, kéo Phùng Tư Nhược đang giả bộ ngủ vào trong ngực.
“Lạnh… lạnh quá!”
Phùng Tư Nhược giãy người một cái, đôi chân nhỏ đạp loạn xạ vài cái.
Biểu cảm ủy khuất kia, hiển nhiên là muốn nói cho Giang Chu, nàng đã bị hắn làm lạnh.
Nhưng Giang Chu còn rất đắc ý.
Đây coi như là một trừng phạt nho nhỏ, để cho nàng không dám làm vậy nữa…
Chương 540 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]