Quý Tử Hàm yên lặng một lát: “Tôi nói thật!”
Giang Chu chậm rãi đặt ly rượu vang xuống: “Xem ra tôi tu hành còn chưa đến nơi đến chốn rồi.”
“Có gì gì?”
“Nếu như bắt tôi đặt nửa tài sản của mình lên, vậy tôi phải suy nghĩ mười ngày nửa tháng, vẫn chưa chắc đã có quyết đoán đó đâu.”
Quý Tử Hàm lộ ra nụ cười mê người: “Người bình thường đều sẽ nói vậy, người càng có tiền thì sẽ càng keo kiệt.”
Giang Chu hơi cau mày: “Vậy ý của cô là, Phùng tổng không phải người bình thường?”
“Trên thực tế, chuyện này có liên quan đến Phùng lão gia tử.”
“Phùng Viễn Sơn?”
Quý Tử Hàm hơi do dự một chút, sau đó gật đầu: “Dạo này, thân thể của ông ấy không tốt lắm.”
Giang Chu nhướn mày lên: “Ngã bệnh? Bệnh gì?”
“Không rõ, tình trạng sức khỏe của Phùng Viễn Sơn vẫn luôn là bí mật.”
“Vậy làm sao cô lại biết chuyện này?”
“Lần này ông ấy bệnh tương đối nặng, sắc mặt tái nhợt nên căn bản là không giấu được.”
Giang Chu nghe thấy câu này, lập tức liền hiểu ra.
Vì sao Phùng Nhạc lại không muốn đi từng bước, mà lại dùng phương thức vội vàng như vậy?
Nguyên nhân chính là vì tình trạng sức khỏe của Phùng Viễn Sơn khiến cho Phùng Nhạc lo lắng.
Ngoại giới đều nói nhị thiếu của Phùng gia mới là người thừa kế của Phùng gia.
Nhưng chưa đến cuối cùng, thì ai cũng không thể đảm bảo 100% được.
Phùng Nhạc lo lắng Phùng Viễn Sơn đột nhiên ợ ra rắm.
Đến khi đó, người vừa chết, gia sản chia thể nào thì vẫn là một ẩn số.
Cho nên, Phùng Nhạc muốn làm ra một số thành tích trước khi Phùng Viễn Sơn gặp chuyện không may.
Để cho Phùng Viễn Sơn có quyết đoán, giao sản nghiệp lại cho mình.
Phùng Nhạc cố gắng nắm chặt tất cả những thứ có thể bắt được trước khi Phùng Viễn Sơn chết.
Đây mới là mục đích thật sự của Phùng Nhạc.
Vì vậy, Phùng Nhạc tình nguyện bỏ ra một nửa tài sản để đánh cược một lần.
Dù sao cũng là đánh cược nha, ô tô biến thành máy bay cũng là có khả năng.
“Giang tổng, cậu đang nghĩ gì vậy?”
Giang Chu lấy lại tinh thần, mỉm cười: “Cô nói xem, rốt cuộc Phùng gia có bao nhiêu gia sản?”
Khóe miệng Quý Tử Hàm cong lên: “Không biết, nhưng chắc chắn con số đó rất đáng sợ.”
“Trời ạ, tôi thừa nhận là mình nói nhảm.”
“Nghe nói Giang tổng đang hẹn hò với cháu gái của Phùng tổng à?”
Giang Chu hơi ngẩn ra: “Ngay cả cái này mà Phùng Nhạc cũng nói cho cô à?”
Quý Tử Hàm cười như không cười mà nhìn Giang Chu: “Ba nhà chúng ta hợp tác, là phải tin tưởng lẫn nhau, cho nên giữa tôi và Phùng tổng không có bí mật gì.”
“Cũng không thể nói là hẹn hò, chỉ là kết giao bạn bè thôi.”
“Giang tổng hẹn hò với đại tiểu thư Phùng gia, lẽ nào thật sự có ý tưởng với gia sản của Phùng gia sao?”
Ánh mắt Giang Chu trở nên thản nhiên: “Thương nhân, có ai mà không tham? Huống chi cái bánh ga tô của Phùng gia quá lớn, tôi cũng không thể ngoại lệ được.”
Quý Tử Hàm lắc đầu: “Vậy thì sợ rằng Giang tổng phải thất vọng rồi.”
“Vì sao lại nói vậy?”
“Con người của Phùng Viễn Sơn rất coi trọng huyết mạch, ông ta tuyệt đối sẽ không để gia sản của mình mang họ khác đâu.”
Giang Chu làm bộ rất kinh ngạc: “Ngay cả cháu gái của mình cũng không tư cách?”
Quý Tử Hàm mỉm cười: “Đương nhiên, dù sao thì là cháu gái chứ không phải cháu trai, con gái nhất định là phải lập gia đình.”
“Không thể nào, đó không phải là tư tưởng của xã hội phong kiến sao?”
“Giang tổng, thật ra thì hiện tại, mỗi một gia tộc tài phiệt như vậy, đều là một Vương Triều phong kiến độc lập.”
Giang Chu lộ vẻ tiếc nuối: “Nói như vậy, dù tôi có quyến rũ Phùng đại tiểu thư thì cũng không có tác dụng mịa gì?”
Quý Tử Hàm mập mờ liếc mắt nhìn Giang Chu: “Cũng chưa chắc nha?”
“Hả?”
“Phùng đại tiểu thư rất xinh đẹp, cưới về nhà nhìn cũng thoải mái nha.”
Giang Chu có hơi kinh ngạc: “Cô đã gặp cô ấy rồi à?”
Quý Tử Hàm lắc đầu: “Tôi chỉ xem qua ảnh thôi, chắc chẳn là rất hoạt bát sáng sủa nhỉ?”
“…”
Hoạt bát sáng sủa?
Đây là nhìn kiểu gì vậy?
Người này nhất định là nhìn thấy Phùng Tư Nhược giả nhỉ?
“Thật ra thì Phùng Tư Nhược rất hướng nội, hơn nữa có chút sợ người lạ.”
“Giang tổng gạt người.”
“Hả?”
Quý Tử Hàm nói xong ,bỗng nhiên duỗi cánh tay mảnh khảnh và trấng nõn ra, sau đó dùng hai ngón tay kẹp cổ áo của Giang Chu, kéo ra lại gần mình.
“Nếu như Phùng đại tiểu thư xấu hổ và ngường ngùng như Giang tổng nối, vậy làm sao có thể để lại một dấu ấn to gan như vậy chứ?”
Giang Chu hơi sững sờ, lấy điện thoại di động ra, mượn màn hình làm gương để soi một cái.
Trên cổ hắn có một vết hôn màu đỏ thẫm, to bằng một đồng tiền xu.
Cụ thể thì có bảy hoặc tám cái rất rõ ràng, còn có ba bốn vết không rõ lắm.
“…”
Giang Chu nhớ rồi.
Tối hôm qua, khi Phùng Tư Nhược đau dữ dội, lại xấu hổ nên không dám kêu lên thành tiếng.
Cho nên, nàng hung hăng hút cổ của hắn, còn suýt nữa cào rách cả lưng hắn.
Giang Chu trầm ngâm liếc mắt nhìn Quý Tử Hàm.
Sức quan sát của người phụ nữ này mạnh mẽ như vậy sao?
“Giang tổng, tối hôm qua chơi rất vui nha.”
“Nào có nào có, vui bình thường thôi, ha hả…”
Chương 545 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]