Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 546: CHƯƠNG 546: TIỂU NAM NHI THÍCH ĂN NƯỚC MIẾNG NHƯ VẬY SAO?

Quý Tử Hàm khẽ nhấp một ngụm rượu vang.

Sau đó ngước mắt lên, mặt đầy mập mờ mà nhìn Giang Chu.

“Giang tổng cảm thấy thế nào, thoải mái không?”

“???”

Giang Chu bỗng nhiên ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt quỷ dị mà nhìn Quý Tử Hàm.

Người phụ nữ này… thật hay giả vậy?

Nữ háo sắc?

Hoặc là… có ý kiến gì với mình sao?

Chậc chậc chậc!

Giang Chu nhịn không được mà thầm líu lưỡi.

Sau khi mình trọng sinh trở về, không có hệ thống cũng không thức tỉnh cái mọe gì.

Ban đầu còn cảm thấy rất khó chịu.

Dù sao làm gì cũng phải tự cố gắng và nỗ lực, nào có thơm bằng có hack với bug chứ.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, chẳng lẽ ông trời đã bồi thường cho mình ở phương diện này sao?

Quý Tử Hàm nhìn dáng vẻ sững sờ của Giang Chu, lại tưởng rằng hắn đang xấu hổ.

Vì vậy, nàng nâng bàn tay trắng noãn lên, che miệng cười trộm một lát.

“Giang tổng, tôi chỉ đùa một chút thôi, cậu đừng để ý.”

Giang Chu lấy lại tinh thần, mỉm cười nói: “Tôi không ngại, Quý tổng thích tư thế nào?”

Quý Tử Hàm trợn tròn mắt lên, gò má đột nhiên đỏ bừng: “Cậu… sao cậu có thể hỏi con gái vấn đề này chứ?”

“Ồ, được rồi, có điều tôi thích dùng ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa để kẹp lấy đáy ly, uống như vậy vẫn rất có cảm giác.”

“???”

“Làm sao vậy? Có chuyện gì sao?”

Quý Tử Hàm ho khan một tiếng, suýt nữa thì sặc: “Thì ra… thì ra cậu đang nói đến tư thế uống rượu à…?”

Giang Chu tỏ vẻ nghi ngờ: “Bằng không thì là tư thế gì?”

“Không có, tôi…tôi nói là tư thế cầm dao nĩa…”

“Ồ, cô nói tư thế cầm dao nĩa à, có điều, hôm qua tôi ăn đồ trong nước, nên chỉ dùng đũa.”

Giang Chu cầm ly rượu lên, cười như không cười mà uống một ngụm.

Nói loại chuyện này, có ai có thể trâu bò hơn mình?!

Quý Tử Hàm lại dám dùng các này để trêu chọc mình nữa.

Chẳng lẽ không biết miệng của mình còn có thể lái xe lửa sao?

Tạm tha cho nàng lần này.

Lần này còn dám nữa, liền hung hăng nắm Phật Tổ trong tay!

Để cho nàng cảm nhận được thế nào là sợ hãi khi bị mình nắm!

Quý Tử Hàm cảm nhận được ánh mắt của Giang Chu, đột nhiên cảm thấy gương mặt hơi nóng lên.

Người làm ăn, hoặc là người bình thường, tất cả đều thích giả vờ đàng hoàng đứng đắn mới đúng.

Đây là lần đầu tiên nàng cam bái hạ phong thì tranh đua miệng lưỡi.

Có điều, nếu nói tiếp thì có hơi lúng túng.

Quý Tử Hàm cảm thấy bầu không khí hơi quỷ dị, mơ hồ còn có cảm giác đứng ngồi không yên.

“Vậy… Giang tổng, tôi ăn xong rồi, hay là tôi đi trước nha?”

“Đừng vội!”

“Hả?”

“Tôi còn chưa bye bye Phật Tổ mà, nào, ngẩng đầu ưỡn ngực đi.”

Nửa tiếng sau, bữa cơm tây đã kết thúc.

Giang Chu trả tiền, rời khỏi nhà hàng tây, rồi lại xe đến tòa nhà Song Tinh.

Làm thương nhân, bình thường thì linh cảm khá nhạy bén.

Từ trước kỳ nghỉ, Giang Chu đã có dự đoán là Phi Độ sẽ có động tác lớn.

Cho nên hắn đã mặt dày mà bảo Tô Nam không về nhà.

Hiện giờ xem ra, quả nhiên là không uống phí chút nào.

Nếu như Quý Tử Hàm và Phùng Nhạc đã nóng lòng muốn nhảy vào hố, vậy mình không thể không nể mặt bọn họ được.

Công ty Kinh Nam của Tô Nam thành lập lâu như vậy rồi, cũng nên có chút tác dụng rồi.

Bởi vậy, Giang Chu liền đi thang máy lên trên, đi vào công ty đầu tư Kinh Nam.

Lúc này, trong công ty chỉ có tiếng lạch cạch của bàn phím.

Các nhân viên đều đang nỗ lực làm việc, chăm chỉ tự hạn chế, tràn đầy tinh thần phấn đấu.

Xem ra, không lâu sau là mình có thể mua thêm một cái biệt thự rồi.

Mặt Giang Chu đầy vẻ vui mừng, nhẹ nhàng đi qua khu làm việc, sau đó vươn tay, đẩy nhẹ cửa phòng của Tô Nam ra.

Lúc này, trong phòng làm việc của Tô Nam.

Tô Nam đang dựa vào trên ghế làm việc, bàn chân nhỏ trắng nõn đặt trên mặt bàn làm việc.

Trong tay còn cầm một cái chén sứ màu trắng, nàng đang dùng đầu lưỡi mềm mại của mình để liếp láp miệng chén.

Khuôn mặt nhỏ nhắn và xinh đẹp đã đỏ bừng, đôi mắt đang dập dờn như một mặt hồ.

Mãi cho đến khi tiếng mở cửa vang lene, nàng mới ngẩng đầu lên theo bản năng.

Sau đó, bốn mắt nhìn nhau với Giang Chu, bầu không khí lập tức đọng lại.

“… . .“

“…”

Tô Nam vội vàng đặt chén sứ xuống, ánh mắt hiện lên vẻ bối rối: “Anh nghe tôi giải thích đã, tôi không làm chuyện gì kỳ quái cả!”

Giang Chu há hốc mồm, cảm thấy miệng khô lưỡi khô: “Nếu như tôi không đoán sai, thì ba ngày trước tôi đã dùng cái chén đó rồi.”

“Không phải, là giống nhau thôi!”

“Không thể nào, sao tôi thấy nó giống như y đúc?!”

Tô Nam xấu hổ không chịu nổi: “Đã nói giống nhau rồi mà, tôi nói nó giống thì là giống!”

Giang Chu đến gần hơn, chỉ vào miệng chén: “Trên này có vết nứt này, giải thích thế nào? Giống nhau mà giống cả vết nứt à?”

“Không… không sai, giống cả vết nứt đấy!”

“Không ngờ… cô lại thích ăn nước miếng của tôi như vậy?”

Chương 546 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!