Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 547: CHƯƠNG 547: TIỂU NAM NHI THÍCH ĂN NƯỚC MIẾNG NHƯ VẬY SAO? (2)

“…” Tô Nam đỏ mặt, lập tức phi phi phi: “Boss khốn khiếp, tởm quá, anh mới thèm ăn nước miếng.”

Giang Chu véo véo gương mặt của nàng: “Cô là con nhóc miệng nói một đằng mà lại làm một nẻo.”

“Hừ!”

“Liếm tiếp đi, cứ coi như tôi chưa từng đến.”

Giang Chu làm bộ muốn rời khỏi phòng làm việc, tay đã chạm vào chốt cửa.

Tô Nam lập tức thở phì phò, vươn tay lấy đệm ở sau lưng rồi ném qua.

“Tôi đã nói rồi, là giống nhau.”

“Được được được, tôi giả vờ tin có được không?” Giang Chu kéo ghế qua, ngồi xuống bên cạnh nàng: “Nói cho cô biết một chuyện.”

Tô Nam đi giày xong, gò má vẫn đỏ ửng: “Chuyện gì?”

“Tụ Mỹ chuẩn bị có một hoạt động mới, gọi là ‘Ngày mỹ phẩm toàn câu’, cô sắp xếp những nhà máy làm thay kia cũng tham dự vào.”

“Muốn bán hàng giả thật à?!”

Giang Chu liếc nhìn nàng một cái: “Ai nói đó là hàng giả, đó là hàng bắt chước loại cao cấp, không khác biệt gì với hàng thật cả.”

Tô Nam hừ hừ hai tiếng: “Vậy có qua được bộ phận kiểm tra hàng không?”

“Qua được bộ phận kiểm tra liền trở thành hàng chính hãng thật rồi.”

“Làm như vậy sẽ xảy ra chuyện gì?”

“Một hoạt động lớn như vậy, kết quả người tiêu dùng lại mua được hàng giả, cô nói xem?”

Tô Nam nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Anh thật sự định đẩy Tụ Mỹ xuống hố à?”

Giang Chu dùng ngón tay gõ bàn một cái: “Tôi vốn không định nhanh như vậy, nhưng người ta đem cơ hội đến trước mặt rồi, tôi không thể không cần nha.”

“Được rồi, tôi sẽ phân phó người đi làm!”

“Cẩn thận một chút, đừng để người ta nắm được chuôi.”

Tô Nam xoa xoa gò má của mình: “Tôi luôn cảm thấy mình đang làm chuyện xấu nhỉ?”

Giang Chu nắm lỗ mũi của nàng: “Trên phương diện làm ăn, thủ đoạn là không chia tốt xấu, mà chỉ phân chia là dùng được khó dùng thôi.”

“Đừng bóp, đau…”

“Gọi ba ba liền không bóp.”

Tô Nam thở phì phò, nghiến răng nghiến lợi nhìn Giang Chu: “Bóp đi, bóp hỏng mũi tôi, tôi sẽ tham ô công quy để đi phẫu thuật thẩm mỹ.”

Giang Chu buông tay mình ra: ‘Nói cho cô biết một chuyện, tôi mới mua biệt thự.”

“Tôi biết, chị Hàn Nhu đã nói cho tôi rồi.”

“Có thời gian thì qua đó một chút? Dù sao cũng có rất nhiều phòng, có muốn chọn một phòng cũng được.”

Tô Nam lấy tay che ngực, mắt lộ vẻ cảnh giác: “Anh còn muốn mang tôi về nhà? Làm gì, nhảy múa cho anh xem?!”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Thật ra trong lòng cô rất hy vọng như vậy đúng không?”

“Tôi mới không thèm hy vọng loại chuyện đó!”

“Nói dối sẽ mắc bệnh tè dầm đấy.”

“Anh không tin thì tôi có thể thề, nếu như tôi muốn điều đó, vậy tối nay tôi sẽ không có cơm ăn.”

Giang Chu trợn tròn mắt lên: “Cái này cmn mà cũng tính là thề à? Không ăn một bữa cũng không chết đói mà.”

Tô Nam nhăn mũi ngọc, lẳng lặng nhìn Giang Chu một lát: “Vậy anh nói xem, thề như thế nào?”

“Nếu như cô có muốn, vậy phải tăng 10 kg, mặt to như bánh trưng.”

“Được… anh thật là ác độc!”

“Như thế nào? Có dám thề không?”

Tô Nam yên lặng một lát, ánh mắt hơi mất tự nhiên: “Đổi chủ đề câu chuyện đi, mấy trò đánh cược này quá nhàm chán.”

Giang Chu nhịn không được mà nheo mắt lại: “Ông đây coi cô là nhân viên, vậy mà ngày nào cô cũng muốn sinh con cho tôi?”

“Phi! Phi phi phi, nhổ chết anh!”

Tô Nam xấu hổ giống như một con nai con bị hoảng sợ.

Đôi môi đỏ chu lên, nhổ mấy cái vào Giang Chu.

“Tôi lại không thích ăn nước miếng như cô, nên có nhổ cũng vô dụng, còn không bằng nhảy vài bài làm cho tôi vui vẻ đi.”

“Ai muốn dỗ dành anh vui vẻ? Tôi đang biểu đạt sự chán ghét của mình!”

Giang Chu suy nghĩ một chút, bỗng nhiên đưa tay đè đầu của nàng lại, sau dí sát mặt lại.

Hai khuôn mặt gần trong gang tấc, gần đến mức còn cảm nhận được hơi thở ấm áp của nhau.

Tô Nam bị động tác bất ngờ này làm cho hoảng sợ.

Trong mắt nàng bỗng nhiên liện lên một tia lo lắng bất an, nhưng cũng không có sợ hãi.

Sau đó… ma xui quỷ khiến thế nào…

Nàng liền nhắm hai mắt lại.

“Lông mi rơi dính vào chóp mũi rồi này, tôi lấy xuống giúp cô rồi, không cần cảm ơn.”

Giang Chu bỗng nhiên nhặt một sợi lông mi ở trên chóp mũi của nàng, rồi lại ngồi về chỗ cũ.

Lúc này, Tô Nam mở mắt ra, hàng lông mi dài hơi run lên.

“Giang Chu, anh biết không, anh chính là tên khốn khiếp.”

Giang Chu đứng lên, xoa xoa đầu của nàng, sau đó lại cầm chén của nàng lên một lần nữa, động tác rất tự nhiên mà uống một ngụm.

Sau khi làm xong tất cả, mặt Tô Nam đã đỏ bừng.

Nàng kinh ngạc nhìn cái chén của mình, cũng không biết là đang nghĩ gì.

“Tôi sẽ gửi địa chỉ biệt thự qua cho cô.”

“Không muốn!”

“Khi đi qua thì nhớ gọi cho tôi trước, tôi sẽ cho cô thưởng thức tài nghệ nấu nướng của tôi.”

Tô Nam định mở miệng từ chối.

Nhưng nghe thấy mấy chữ ‘tài nghệ nấu ăn’ thì lại nhịn không được mà giật mình.

Vì vậy, nàng thở hổn hển mà quay đầu đi.

Không bằng lòng, cũng không coi như là từ chối.

Chương 547 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!