Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 551: CHƯƠNG 551: CHA VỢ NỔI GIẬN, LÊN THƯỢNG KINH, CHÉM GIANG CHU!

Giang Chu nghĩ ngợi giây lát: “Nghĩa là không giấu được chuyện quỹ Y Nhất nữa?”

“Không sai, tuy tài chính tham ô đã được bổ sung hơn phân nửa, nhưng nếu như Phùng Nhạc biết chuyện này, chắc chắn sẽ không cố kỵ tình cảm gì đâu, tên Vương Bát Đản này là hận không thể đưa anh cả của mình vào ngục đấy!”

“Hiểu rồi!”

Giang Chu nâng chén trà lên uống một hớp, yên lặng suy nghĩ một chút.

Trước đây, khi đầu tư Chu Tinh tiến hành thu mua cổ quyền.

Cộng tất cả tài chính lại vẫn không đủ dùng, cho nên nhờ có ông cha vợ này di dời một bộ phận tài chính của sản nghiệp Phùng gia, sau đó lấy danh nghĩa của quỹ Y Nhất để đầu tư cho mình.

Khi đó hắn mới có cơ hội thu mua cổ quyền, thành lập tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh.

Hiện giờ, khoản tiền này đã được bổ sung hơn phân nửa.

Thế nhưng vẫn còn một nửa chưa được bù vào, hướng chảy của tài chính cũng không thể xóa được.

Hiện giờ, rất có thể là Phùng Viễn Sơn không sống lâu được nữa, dòng nước ngầm tranh đoạt quyền thừa kế bắt đầu cuộn trào mãnh liệt.

Nếu Phùng Nhạc thật sự có thể thành công với Tụ Mỹ, vậy nói không chừng Phùng Nhạc thật sự có thể thừa kế năm công ty của Phùng gia.

Vậy chuyện cha vợ tham ô tiền bạc công quỹ sẽ bị bại lộ.

Rất có thể là khống chế cổ phần Chu Tinh sẽ bị kiện ra tòa án.

Mà cha vợ của mình cũng sẽ bị đối mặt với tai ương lao ngục.

Đây chính là kết quả xấu nhất.

Cũng chính là kết quả mà Giang Chu không cho phép xuất hiện.

“Đại tiểu thư dạo này thế nào?”

Giang Chu lấy lại tinh thần, lại thấy hơi chột dạ: “Vẫn… vẫn tốt.”

Cha vợ ở đối diện cũng không nhận ra điều gì dị thường: “Vẫn tốt là được rồi, Phùng tổng muốn cậu chăm sóc cô ấy thật tốt.”

“Ngài yên tâm, cô ấy rất tốt…”

“Không được bắt nạt đại tiểu thư nhà tôi, bằng không thì tôi không tha cho cậu đâu.”

“Làm sao có thể, tôi rất thương cô ấy mà.”

Giang Chu vừa dứt lời, chợt nghe thấy tiếng bước chân từ chân lầu truyền xuống.

Hắn có hơi ngạc nhiên, vì vậy vô thức mà ngẩng đầu lên.

Lúc này, Phùng Tư Nhược mơ mơ màng màng đi ra khỏi phòng ngủ, nàng vịn lan can ở tầng hai, nhìn xuống Giang Chu ở bên dưới.

“Anh đi đâu thế…”

“Lên ôm em ngủ nha.”

Phùng Tư Nhược vừa dứt lời, tiếng thở dốc trong ống nghe liền trở nên nặng nề hơn nhiều…

Ngay sau đó, hình như Giang Chu còn nghe thấy một tiếng “Răng rắc”.

Giống như là có thứ gì bị vỡ nát vậy.

Đầu bên kia, chén trà của Phùng Sùng đã rơi xuống đất, chỉ còn lại một đống mảnh sứ vỡ.

Mà ông thì đang ôm ngực, cảm nhận cõi lòng mình tan nát.

“Khốn khiếp, cậu đang ở cùng với Tư Nhược?!”

“Ngài… ngài… ngài nghe tôi giải thích đã!”

“Không cần giải thích, cậu chờ đấy, ngày mai tôi sẽ đến Thượng Kinh, rồi tự tay lột da cậu.”

Giang Chu chợt rùng mình một cái: “Ngài để cho tôi giải thích một cái, chỉ một lời thôi.”

Âm thanh bên kia vẫn chưa dừng lại: “Được, vậy cậu nói xem, tôi xem cậu có thể ngụy biện thế nào!”

“Tôi … nếu tôi nói, tôi và Phùng Tư Nhược chỉ đắp chăn nói chuyện thôi, thì ngài có tin không?”

“Ha hả, tôi nói tôi sẽ tha cho cái mạng chó của cậu, cậu có tin không?”

Giang Chu yên lặng một lát: “Ông anh, ngài … không phải ngài chỉ là một tài xế sao? Hình như chuyện này không liên quan gì đến ngài mà!”

Đối diện nghe thế, đột nhiên lại rơi vào yên lặng.

Khi Phùng Sùng tiếp xúc với Giang Chu thì vẫn ngụy trang thành tài xế của Phùng gia.

Bởi vì ông cảm thấy như vậy mới có lợi cho chuyện quan sát nhân phẩm của Giang Chu.

Mặc dù Giang Chu đã biết chuyện này từ lâu rồi, nhưng Phùng Sùng vẫn còn cảm thấy mình diễn rất tốt, không hề có sơ hở gì.

Có điều, hiện giờ Phùng Sùng cảm thấy mình đã không diễn nổi nữa.

“Không diễn nữa, tôi ngả bài, tôi chính là Phùng Sùng!’

“Rửa cổ đi, tên con rể chó má!”

Giang Chu cảm thấy đầu lưỡi mình tê dại rồi, còn thầm nói, hình như mình chơi lớn rồi.

Cha vợ ẩn giấu thân phận lâu như vậy, thế mà hôm nay lại bị ép cho trực tiếp ngả bài luôn.

Tức giận đến trình độ này, đầu của mình còn giữ được chứ?

“Cha, con sai rồi.”

“Câm miệng, Vương Bát Đản, tôi sẽ lên Thượng Kinh lột da cậu!”

Tút tút tút.

Đối phương nói xong một câu liền cúp máy lên.

Giang Chu ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Phùng Tư Nhược.

Lúc này, Phùng ngốc nghếch đáng yêu vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, nàng chỉ mờ mịt mà nhìn lấy Giang Chu.

“Nhìn cái gì, đều tại em hết đấy!”

Phùng Tư Nhược có chút ủy khuất: “Trách em cái gì nha?”

Giang Chu cũng không trả lời, mà trực tiếp ném điện thoại di động rồi xông lên tầng hai.

Sau đó, hắn ôm ngang Phùng Tư Nhược lên, đi vào phòng ngủ rồi ném lên giường.

Phùng Tư Nhược sợ hãi, lại khẩn trương mà theo dõi Giang Chu, gò má của nàng đã đỏ ửng lên, trông rất đẹp mắt.

“BIết ai vừa gọi điện thoại đến không?”

“Không biết nha…”

“Là cha em gái, ông ấy còn nói, ngày mai sẽ đến Thượng Kinh để trừng trị anh.”

“A?”

“Cho nên, bây giờ anh muốn trừng trị em trước!”

Giang Chu đưa tay tắt đèn, lại đưa tay cởi váy ngủ của Phùng Tư Nhược.

Cha vợ muốn trừng trị mình?

Vậy mình trừng trị con gái bảo bối của ông ấy trước!

Chương 551 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!