Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 552: CHƯƠNG 552: NGƯỜI ĐANG CĂNG THẲNG, CÁI GÌ CŨNG CÓ THỂ ĐỒNG Ý!

Hôm nay, ngày mùng 3 tháng 10, sắc trời âm u.

Chưa đến tám giờ sáng, một cơn mưa phùn mát mẻ đã trút xuống, kèm theo đó là những tiếng sấm ở trên bầu trời.

Hoạt động ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’ của Tụ Mỹ đã chính thức login.

Kênh ưu đãi và miễn giảm đều được đồng loạt mở ra.

Hơn nữa, vì phối hợp với hoạt động này, Phi Độ còn dùng một số tiền lớn để mua quảng cáo của các trang web lớn.

Bọn họ đang điên cuồng tuyên truyền và quảng cáo, độ mạnh của nó có thể so sánh với quảng cáo và popup của ngày 11/11 trong kiếp trước.

Các chàng trai tơ đương nhiên là sẽ không cảm thấy hứng thú với loại hoạt động này.

Nhưng mà đám con gái vừa nhìn thấy nội dung của hoạt động này, hai mắt không nhịn được mà bắt đầu tỏa sáng.

Sản phẩm mỹ phẩm chính hãng, mua một tặng một?

Còn có loại chuyện tốt này sao?

Vì vậy, trong khoảnh khắc, server của Phi Độ đã chật ních.

Con gái vốn là một sinh vật có thói quen tiêu phí bốc đồng.

Huống chi là những cô gái thích trang điểm và mỹ phẩm.

Những người tiêu dùng vượt qua hai điều kiện sàng chọn này, vậy năng lực tiêu phí tuyệt đối là rất lớn.

Lúc này, Phùng Nhạc sai người lắp một cái màn hình lớn 100 inch ở đại sảnh công ty.

Tất cả nhân viên quản lý cao tầng và người đầu tư đều tụ tập ở chỗ này, người người đều ngẩng cao đầu để nhìn chằm chằm vào màn hình.

Bọn họ đang nhìn các số liệu gia tăng một cách chóng mặt kia, tâm trạng lại rất khẩn trương.

Đây chính là một lần đầu tư rất lớn, thanh thế cuồn cuộn, tránh đánh ác liệt.

Nếu thành công, Tụ Mỹ sẽ trở thành một nền tảng thương mại hàng đầu.

Nếu thua, vậy những người ngồi đây phải vài viện vì cao huyết áp rồi.

Có điều, cũng không phải tất cả mọi người trong đại sảnh đều đang run sợ, cũng ví dụ như Giang Chu ngồi ở hàng thứ nhất.

Hắn vắt chéo hai chân, buồn ngủ đến mức suýt ngủ gật.

Hết cách, hai ngày này phải đại chiến nhiều lần với Phùng Tư Nhược, nếu như không phải hắn có nội tình sâu dầy, vậy có lẽ còn không bò được xuống giường.

Cái gọi là Hồng Nhan, thật sự là Họa Thủy, không sai chút nào.

Có điều, trong khi Giang Chu đang buồn ngủ, có người trong đại sảnh đột nhiên hét lên kinh hãi.

Mọi người quay đầu nhìn qua, phát hiện đó là phó tổng Dương Minh Khôn.

Dương Minh Khôn đột nhiên đứng lên, ánh mắt trở nên rất kích động.

“Con bà nó, một triệu rồi? Cái màu xanh lục kia là doanh thu à?”

“Thật hay giả? Mới nửa tiếng mà đã được một triệu rồi à?!”

“Chúng ta thành công, chúng ta thành công rồi!”

Lời này vừa dứt, đại sảnh bỗng nhiên vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Trên mặt của tất cả mọi người đều tràn đầy vui sướng khi thành công.

Nửa tiếng liền có doanh thu một triệu, vậy qua một thời gian ngắn nữa, 10 tỷ cũng không thành vấn đề nhỉ!

Đây sẽ là một cột mốc rất quan trọng đối với Tụ Mỹ.

Không!

Không chỉ như vậy!

Thậm chí nó sẽ trở thành một cột mốc quan trọng đối với lịch sử phát triển của thương mại điện tử.

Nhưng khi mọi người ở đây đang mừng rỡ như điên, người hướng dẫn lại nói một câu làm cho Dương Minh Khôn lúng túng sững sờ ngay tại chỗ.

“Dương tổng, thứ này nói… thật ra là lượng người xem…”

“Là sao?”

“Tóm lại là, quảng cáo trên trang web chính của chúng ta đã được xem một triệu lần.”

Dương Minh Khôn yên lặng một lát: “Một triệu người xem quảng cáo à? Vậy cũng rất lợi hại mà.”

Người hướng dẫn ho khan một tiếng: “Một lượt xem không phải là một người.”

“Không phải là sao?”

“Cũng ví dụ như, tôi không cẩn thận mà xem quảng cáo này hai lần, vậy tính là hai lượt xem, nhưng thật ra chỉ có một người.”

Dương Minh Khôn cười ha hả một tiếng, biểu cảm lại hơi lúng túng: “Vậy…vậy số lượng đơn đặt hàng ở đâu?”

Người hướng dẫn chỉ xuống phía dưới: “Cái số liệu màu vàng óng ở cao nhất kia, chính là số lượng đơn đặt hàng.”

“…”

Đám người ngẩng đầu lên, nhìn về phía số liệu màu vàng óng này.

Một con số ả rập 5 sáng loáng và chói mắt.

“Mới có 5 đơn đặt hàng á? Làm sao chỉ có năm đơn?!”

“Chuyện này rất bình thường, bởi vì trước khi mua sắm, người tiêu dùng thường sẽ có một thời gian do dự, hoạt động của chúng ta vừa bắt đầu, nên có ít đơn cũng là rất bình thường.”

“Thì ra là như vậy…”

Dương Minh Khôn yên lặng ngồi xuống ghế, cầm chén trà lên nhấp một ngụm.

Không có gì, chỉ là hiểu lầm mà thôi.

Chỉ cần mình không xấu hổ, vậy người lúng túng sẽ là người khác.

Lúc này, Giang Chu nhịn không được mà chép miệng.

Hắn thật sự không chịu nổi loại không khí khẩn trương và căng thẳng này.

Làm cho mình kinh hãi cứ làm như là đang gỡ bom mìn vậy.

Vì vậy, Giang Chu đặt chén trà xuống, chuẩn bị đi ra ngoài một chút.

Nhưng Giang Chu vừa đứng lên, một bàn tay trắng nõn và tinh tế bỗng nhiên nắm vạt áo của hắn.

"Cậu…cậu đi đâu vậy?”

Giang Chu kinh ngạc quay đầu lại, phát hiện Quý Tử Hàm khẩn trương đến mức toát mồ hôi: “Quá căng thẳng, tôi định ra ngoài hít thở không khí.”

Quý Tử Hàm liếm bờ môi khô khốc: “Nhưng nếu cậu đi thì tôi sẽ càng căng thẳng hơn.”

“…”

Cô căng thẳng thì có liên quan gì đến tôi?

Sau này cô kết hôn vào động phòng cũng sẽ căng thẳng kìa, có bản lĩnh thì cho tôi vào tham quan học tập nha.

Chương 552 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!