Giang Chu đang ảo tưởng rất đẹp.
Chợt phát hiện có một ly rượu vang sắp đâm vào miệng của mình.
Lúc này hắn mới phát hiện ra, thì ra là Phùng Nhạc và các cổ đồng của Phi Độ đều đang mời rượu mình.
Giang Chu đứng lên, vội vàng mở miệng từ chối.
“Các vị, tôi biết mọi người rất hưng phấn, đúng là nên uống một ly, có điều, tửu sắc hại người, nên dạo này tôi mới cai rồi.”
Quý Tử Hàm hé miệng cười: “Giảng tổng, cậu bỏ rượu hay là bỏ sắc vậy?”
Giang Chu nhếch mép: “Bỏ rượu chính là vì sắc nha.”
Phùng Nhạc giả bộ tức giận: “Tụ Mỹ có thành tựu như bây giờ, cậu là người có công lớn nhất, một chén này, mặc kệ thế nào thì cậu đều phải uống.”
“Phùng tổng, để hôm khác đi, hôm khác rồi uống.”
“Không được, nhất định phải uống, bằng không thì chính là không nể mặt tôi!”
Trong khi nói chuyện, Quý Tử Hàm cười khẽ một tiếng: “Phùng tổng, vẫn là thôi đi, Phùng đại tiểu thư còn đang chờ Giang tổng trở về kìa.”
Giang Chu tươi cười rạng rỡ: “Đúng vậy, đi về muộn sẽ bị mắng, mọi người tiếp tục uống đi.”
“…”
Nụ cười trên mặt Phùng Nhạc đột nhiên đọng lại.
Sau đó, hai mắt trợn trừng trừng mà nhìn Giang Chu cầm áo khoác lên rồi biến mất ở cửa.
Phùng đại tiểu thư đang chờ Giang Chu về nhà?
Đi về muộn liền bị mắng?
“…”
Phùng Nhạc nuốt nước miếng, bỗng nhiên lại nhìn về phía Quý Tử Hàm: “Quý tổng, cô vừa mới nói Phùng đại tiểu thư, là chỉ cháu gái tôi à?”
Quý Tử Hàm kỳ quái mà nhìn Phùng Nhạc: “Đương nhiên rồi.”
“Hai người họ… ở cùng nhau?”
“Không chỉ ở cùng nhau đâu, người trẻ tuổi nha, còn chơi rất điên cuồng nữa.”
Quý Tử Hàm che miệng cười, trong đầu lại hiện lên những dấu vết ở trên cổ của Giang Chu.
Tuổi trẻ thực sự là quá tốt, tuổi đôi mươi đúng là hừng hực khí thế mà.
Nhưng Phùng Nhạc nghe thấy câu trả lời này thì lại không bình tĩnh được!
Giang Chu thật sự đã bắt được cháu gái mình rồi?!
Không thể nào…
Sẽ không nhanh như vậy chứ?!
Phùng Nhạc suy nghĩ một chút, phát hiện từ khi mình giới thiệu cháu gái cho Giang Chu, đến bây giờ vẫn chưa được hai tháng.
Làm sao hai người đột nhiên sống chung rồi hả?!
Nếu như Phùng Sùng biết chuyện này, tuyệt đối sẽ xảy ra chuyện lớn!
Đúng lúc này, Dương Minh Khôn bỗng nhiên thu nụ cười lại, tiến lại gần Phùng Nhạc, cố gắng nói nhỏ bên lỗ tai Phùng Nhạc.
“Phùng tổng, anh cả của ngày đến Thượng Kinh rồi.”
Phùng Nhạc trợn tròn mắt lên: “Tin này là thật?!”
Dương Minh Khôn gật đầu: “Tuyệt đối chính xác.”
“Anh ấy…anh ấy đến Thượng Kinh, không phải vì chuyện của Tư Nhược chứ?!”
Cùng lúc đó, Giang Chu rời khỏi công ty Phi Độ.
Sau đó, lái xe như bay ở trên đường cao tốc, cuối cùng dừng lại ở sân bay Thượng Kinh.
Tòa nhà của Phi Độ nằm ở phía bắc thành phố.
Mà sân bây của Thượng Kinh lại nằm ở phía nam thành phố.
Khoảng cách giữa hai nơi là rất xa, cho nên bầu trời ở hai nơi đều có chút khác biệt.
Khi Giang Chu lái xe rời khỏi tòa nhà Phi Độ thì bầu trời vẫn rất quang đãng.
Chẳng qua là vì chạng vạng rồi, cho nên không nhìn thấy bầu trời trong xanh, lại thêm trong không khí có sương mù, nên chỉ có thể thấy mấy ngôi sao u ám.
Nhưng khi đi được một nửa đường thì lại khác.
Bầu trời phía nam đen thùi lùi, tựa như có tầng tầng lớp lớp mây đen đang che kín cả bầu trời vậy.
Đi được không bao lâu, một cơn mưa tầm tã đột ngột xuất hiện.
Giang Chu vẫn nghĩ mãi mà không hiểu một vấn đề.
Rốt cuộc là người đi vào nơi đang mua, hay là trời bất chợt đổ mưa khi người đi đến?
Giang Chu suy tư một lát, sân bay Thượng Kinh liền xuất hiện ở trước mắt của hắn.
Giang Chu dừng xe, kéo kín quần áo của mình lại, rồi dùng dôi mắt sáng như đèn để nhìn người đến người đi trong khu vực hành khách xuống máy bay.
Mặc dù cha vợ đã nói là sẽ qua đây lột da của hắn, nhưng dù sao đó cũng là cha của Phùng Tư Nhược, là cha vợ của mình, một người làm con rể như mình cũng không thể giả vờ không biết chứ?
Cho nên nên đi đón thì vẫn phải đi đón.
Nếu như cha vợ đột nhiên có hứng thú, muốn bẻ gẫy cổ hắn ở sân bay, vậy hắn cũng không thể tránh được.
Người Lâm Giang chính là nhưu vậy, lễ nghi nên tuân theo thì vẫn phải tuân theo.
Giống như hắn bỏ trọng trách dọn nhà để đi tiễn gia đình Sở Ngữ Vi vậy.
Đến phải đón, đi phải tiễn.
Đây chính là quy củ và lễ nghi, không thể tùy tiện vứt bỏ.
Ngay sau đó, lối đi của khách xuống máy bay đã có một đám người đi ra.
Trong đám người, có một người đàn ông mặc áo khoác màu tối, thắt cà vạt màu xanh lam đi ra.
Ông lôi kéo một cái va ly màu đen,
Nhìn qua bình thường không có gì lạ, giống như là một người đàn ông trung niên đi công tác mà thôi.
Giang Chu liếc mắt liền nhận ra người này.
Quả nhiên là người dựa vào quần áo ngực dựa vào yên mà.
Lần này, cha vợ của mình ăn mặc khiêm tốn như vậy, hoàn toàn không dính dáng gì đến mấy chữ đẹp trai cả.
Có điều, ăn mặc như vậy sẽ không khiến người ta chú ý, cũng sẽ an toàn hơn nhiều.
Nếu như cha vợ ăn mặc như mọi khi, một thân âu phục đắt tiền, cộng với đồng hồ nổi tiếng trị giá hàng triệu.
Khá lắm, nói không chừng cha vợ còn có thể nghênh đón mùa xuân thứ hai ở Thượng Kinh luôn ý chứ.
Nhưng mà nếu thật sự mặc như vậy, thì có lẽ quan hệ của hắn và Phùng Sùng sẽ không giấu được nữa.
Giang Chu chép miệng một cái, tâm tư trong đầu bắt đầu nhảy nhót.
Nhưng đến khi cha vợ đến gần, hắn lại không dám càn rỡ như vậy.
Chương 556 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]