Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 557: CHƯƠNG 557: CÓ PHẢI TƯ NHƯỢC MANG THAI RỒI KHÔNG? (2)

“Ông anh tài xế cha vợ, đã lâu không gặp!”

Giang Chu lộ ra nụ cười tự cho là 100 điểm, cố gắng hóa giải lửa giận của cha vợ, ai ngờ Phùng Sùng căn bản không thèm để ý đến hắn.

“Tư Nhược đâu?”

“Ở nhà, cháu không nói với cô ấy chuyện ngài đến đây.”

“Trong nhà? Trong nhà cái gì?”

“Ah…” Giang Chu hơi đau đầu: “Cháu mua một cái biệt thự ở Thượng Kinh, hiện giờ Tư Nhược đang ở biệt thự.”

Phùng Sùng liếc mắt nhìn Giang Chu một cái: “Tên nhóc nhà cậu to gan thật đấy, không có sự đồng ý của tôi mà đã dám bắt cóc con gái tôi về nhà rồi?”

Giang Chu cảm thấy đây là nói xấu: “Cháu cũng muốn nói cho ngài biết, nhưng mà cháu không biết ngài ở nơi nào mà?”

“Nói bậy, không phải cậu biết số điện thoại của tôi rồi sao?”

“Ngài nói ngài là tài xế của Phùng gia, cháu yêu đương với đại tiểu thư của Phùng gia, mà còn phải nộp hồ sơ cho tài xế à?”

“…”

Phùng Sùng bị nghẹn một cái, không biết trả lời thế nào.

Chuyện giả danh tài xế đúng là mình không đúng.

Cái này không có gì để cãi cả.

Có điều, mặc dù là như vậy, nhưng Phùng Sùng vẫn thấy rất không vừa mắt với Giang Chu.

Cái này cũng khó trách.

Con gái mình nuôi 20 năm, bỗng nhiên lại bị một người xa lạ bắt cóc đi.

Bây giờ lại còn có một cái nhà mới ở bên ngoài.

Nghe thấy loại chuyện này, có người cha già nào mà sẽ cảm thấy thoái mái chứ?

Phùng Sùng thở dài đầy phiền muộn, lại mở cửa leo lên xe.

Giang Chu biết cha vợ của mình tạm thời vẫn chưa lột da mình, vì vậy thở phào nhẹ nhõm, rồi ngồi vào ghế lái.

“Đưa tôi đến biệt thự đi!”

Giang Chu quay đầu xe: “Hiện giờ là giờ cơm tối rồi, đi ăn một bữa cơm trước, cháu lại đón Phùng Tư Nhược đến.”

Phùng Sùng suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy mình hơi đói bụng: “Cũng được, vậy cậu cứ sắp xếp đi.”

“Cha vợ yên âm, con sẽ sắp xếp cho ngài thỏa đáng.”

“Ai là cha vợ của cậu, đừng gọi linh tinh!”

Giang Chu không giận chút nào.

Trái lại khóe môi còn cong lên, lộ ra vẻ đắc ý khi âm mưu đã thành công.

Hắn đã biết Phùng Sùng muốn lột da mình rồi, vậy hắn còn không có chuẩn bị gì sao?

Cho nên, bây giờ Phùng Tư Nhược căn bản không ở trong biệt thự.

Mà nàng đang ở khách sạn chỗ cha mẹ mình.

Quý bà Viên Hữu Cầm rất yêu thích Phùng Tư Nhược, cho nên thường xuyên gọi nàng đến trò chuyện tán gẫu gì đó.

Chẳng qua là, đại đa số thời gian đều là quý bà Viên Hữu Cầm nói, còn Phùng Tư Nhược thì chỉ phụ trách lắng nghe.

Cha ruột của mình thì ở bên cạnh để bưng trà rót nước, bóc hạt dưa gì gì đó.

Bởi vậy, Giang Chu liền gọi điện thoại cho Hàn Nhu trước, để nàng đưa Phùng Tư Nhược qua chỗ cha mẹ của mình trước.

Còn hắn thì đi đến sân bay Thượng Kinh đón cha vợ, sau đó lại đưa cha vợ đến khách sạn của mấy người kia.

Cha mẹ hai bên gặp mặt nhau là một chuyện rất quan trọng.

Đừng thấy là cha vợ mình đang tức giận đến mức này, nhưng chỉ cần có cha mẹ mình ở đó, vậy chắc chắn cha vợ sẽ không dám phát giận.

Đến khi đó, cái đầu của mình được bảo vệ rồi, bà xã còn có luôn, quả thực là một mũi tên trúng hai con chim, đúng không?

Vì vậy, Giang Chu liền lái xe đi trên đường cao tốc, thừa dịp đêm tối mà đi về phía khách sạn của cha mẹ mình.

Nhưng mới đi được nửa đường, cơn mưa bỗng nhiên dừng lại.

Giang Chu nhìn thấy cảnh này, bỗng nhiên lại hiểu ra.

Thì ra là mình lái xe xông vào khu vực đang mưa, mà không phải mình đi đến thì trời mới đổ mưa.

Đương nhiên, hắn cũng không biết đáp án này có chính xác hay không.

Có điều, có một việc là không thể nghi ngờ, đó chính là dự báo thời tiết cmn không có chút trình độ nào đáng nói cả.

Nửa tiếng sau, Giang Chu chậm rãi dừng xe lại.

Ngoài cửa sổ là một địa phương đèn đuốc sáng trưng, vừa nhìn là biết đây là một nơi tương đối phồn hoa ở Đế Kinh.

Trước cửa còn có mấy người trẻ tuổi đang mặc đồng phục đen đang nghênh đón và đưa tiễn khách hàng.

Giang Chu xuống xe, ném chìa khóa cho người trẻ tuổi kia, sau đó mới cha vợ của mình đi vào khách sạn.

“Không phải cậu đi đón Tư Nhược sao? Sao trực tiếp đến khách sạn luôn rồi?”

Giang Chu quay đầu lại: “Cháu để em gái cháu đi đón cô ấy rồi, chắc giờ họ cũng đến đây rồi.”

Phùng Sùng nheo mắt nhìn Giang Chu: “Cậu Đừng cho rằng có Tư Nhược ở đây thì tôi không dám làm gì cậu.”

“Cha vợ, nam hoan nữ ái vốn là một chuyến rất bình thường, vì sao ngài lại muốn trừng trị cháu chứ?”

“Hiện giờ hai đứa vẫn không danh không phận mà đã đến ở với nhau rồi, chẳng lẽ tôi còn không thể trình trị cậu sao?”

Giang Chu liếc nhìn ông một cái: “Ngài ít nhiều gì cũng có chút bảo thủ đấy.”

Phùng Sùng nguýt Giang Chu một cái: “Nói bậy!”

“Thời đại này đã khác rồi, còn có người không kết hôn mà đã có con rồi kìa.”

Phùng Sùng nghe thấy câu này, đột nhiên lại hết sức cảnh giác.

Thậm chí ông còn cảm nhận được trái tim của mình đang đập loạn, trong nháy mắt lại liên tưởng đến một số chuyện đáng sợ.

“Cậu vừa mới nói cái gì?”

“Cháu nói là còn chưa kết hôn mà đã…”

Giang Chu còn chưa nói hết lời, bỗng nhiên ngậm miệng lại.

Nhưng lúc này, sắc mặt của Phùng Sùng bỗng nhiên nghiêm túc dị thường.

“Tên nhóc thối, có phải là Tư Nhược đã mang thai rồi không hả?!”

Giang Chu yên lặng một lát: “Nếu như đúng thì sao…?”

Chương 557 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!