Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 558: CHƯƠNG 558: HAI NHÀ GẶP MẶT, PHÙNG TƯ NHƯỢC BỐI RỐI!

Phùng Sùng nghe thấy câu này, lập tức trợn tròn mắt lên.

Lời này là có ý gì?

Chẳng lẽ con gái mình có thai thật rồi?

Nhưng mà Tư Nhược nhát gan như vậy, con bé dám không?

Vậy không cần hỏi, chắc chắn là do tên nhóc này đầu độc!

Con gái mình căn bản là không hiểu mấy chuyện này, nên nhất định là bị tên này lừa gạt!

Đã biết tên này không phải thứ gì tốt rồi mà.

Xem ra mình đi qua đây lột da tên này, là một lựa chọn rất sáng suốt!

“Nào, đưa đầu của cậu qua đây!”

“Không… không đưa!”

Phùng Sùng tiến lên một bước: “Tự duỗi cổ, sẽ chịu ít đau khổ hơn, tôi sẽ cho cậu toàn thây.”

Giang Chu suýt nữa hộc máu: “Lột da xong còn có thể toàn thây?”

“Cái tên nhóc thối này, Tư Nhược vẫn còn là trẻ con, cậu cũng quá nóng lòng rồi!”

“Cha vợ, thật ra con chỉ đùa thôi!”

Phùng Sùng hung hăng trừng mắt nhìn Giang Chu: “Cậu nói thật chứ?”

Giang Chu gật đầu: “Đúng là có kế hoạch này, nhưng còn chưa kịp thực hiện.”

“Còn chưa kết hôn mà đã muốn có con? Cậu muốn ăn rắm à!”

“Muốn một đứa cháu ngoại trước khi ngài già!”

Phùng Sùng: “…”

Giang Chu nhướn mày lên: “Có phải cảm thấy không tệ đúng không?”

“Câm miệng, cậu lừa được Tư Nhược, nhưng không lừa được tôi đâu.”

“Cháu gái dễ thương mặc quần yếm đi qua đi lại trước bãi cỏ, lại lộ ra nụ cười rực rỡ mà cũng không lừa được ngài sao?”

“…”

“Cháu gái dễ thương đòi ông ngoại mua đồ chơi, làm nũng với ông ngoại bằng đôi bàn tay nhỏ bé đó, như vậy cũng không lừa được ngài sao?”

“…”

“Cháu gái dễ thương nói ông ngoại quá mệt mỏi, liền đấm chân cho ông ngoại, như vậy mà còn không lừa được ngài sao?”

Phùng Sùng nghiến răng nghiến lợi mà nhìn Giang Chu, ông thừa nhận là trong khoảnh khắc vừa rồi, ông cũng hơi động lòng.

Nhưng con gái mình vẫn còn quá nhỏ, hơn nữa hai người vẫn còn chưa kết hôn!

Mang thai trước khi kết hôn, đây cũng không phải là một chuyện dễ nghe!

“Cậu câm miệng cho tôi, cậu đầu độc tôi? Tên nhãi nhà cậu vẫn còn non lắm!”

Giang Chu chép miệng một cái, cảm thấy không thú vị nữa: “Được rồi, cha vợ, chúng ta đi ăn cơm trước đi!”

Phùng Sùng liếc nhìn Giang Chu một cái: “Bây giờ gọi cha vợ có phải hơi sớm rồi không?”

“Được rồi, ông anh, chúng ta đi ăn cơm trước!”

Phùng Sùng chợt phát hiện mình sai rồi.

Trên phương diện đấu võ mồm, mình hoàn toàn không phải là đối thủ của Giang Chu.

Hơn nữa, còn rất dễ bị Giang Chu đưa vào trong hố.

Giống như mấy lời nói đến cháu gái vậy, nói không động lòng thì là giả.

Nhất là những người đến tuổi trung niên trung niên như ông, thường rất có khát vọng đối với đời tiếp theo.

Đây cũng có thể chính là ‘cách một thế hệ’ như mọi người hay nói.

Hơn nữa, từ sau khi Phùng Sùng chuyển trọng tâm từ công việc sang gia đình, thì ông cũng hiểu được, tình thân mới là thứ quan trọng nhất.

Thế nhưng mà… Tư Nhược mới học năm hai đại học mà đã bị Giang Chu lừa về nhà rồi.

Y Nhất lên đại học, cả năm chỉ có thể gặp mặt trong kỳ nghit thôi.

Nếu như thật sự có một đứa cháu ngoại ở bên…

Hít… có phải là rất tuyệt vời không?!

Nhưng nguyên nhân mà Phùng Sùng phản đối là, Tư Nhược còn quá nhỏ.

Trong lòng cha già như ông, con gái 20 tuổi của mình vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Hơn nữa, tính cách của Phùng Tư Nhược khá hướng nội, đồng thời còn có chứng sợ hãi xã hội.

Hiện giờ đột nhiên lại có bạn trai, thậm chí còn muốn có con.

Cái này cmn ai chịu nổi?

Giống như quý bà Viên Hữu Cầm không quen khi Giang Chu đột nhiên trưởng thành và tự lập vậy.

Phùng Sùng cũng không thể tiếp nhận được chuyện con gái mình đột nhiên trưởng thành.

Đại khái thì tâm lý của người làm cha mẹ đều là như vậy đi.

Giang Chu nhìn đôi mắt lúc sáng lúc tối của cha vợ mình, trong lòng lại thấy rất đắc ý.

Như thế nào?

Động lòng rồi đúng không?

Mang cháu gái nhỏ ra làm lợi thế, chiêu này bách phát bách trúng!

Đến khi đó, cũng có thể thử nghiệm trên người Sở Hùng, để xem ông có ý kiến gì không.

Nhưng phải chờ đến khi sở cảnh sát nghỉ, vậy Sở Hùng mới không kiếm được súng.

Lúc này, sắc trời đã bắt đầu tối.

Cơm mưa phía nam cũng bắt đầu lan tràn đến phía bắc.

Cửa khách sạn truyền vào những tiếng mưa rơi tí tách, mái hiên và ô che nước bị gió thôi phần phật.

Cùng lúc đó, ông anh lái xe vào bãi đã quay lại, sau đó trả chìa khóa xe cho Giang Chu.

Mắt thấy trời không còn sớm, hơn nữa mưa đang có xu hướng to và nhanh hơn.

Giang Chu nhanh chóng tìm một người phục vụ, rồi thuê một gian phòng riêng.

“Cha vợ, ngài muốn ăn gì thì cứ gọi, ngàn vạn lần đừng tiết kiệm tiền cho con rể!”

Phùng Sùng liếc mắt nhìn Giang Chu: “Tôi đầu tư cho cậu nhiều tiền như vậy, cậu muốn tiết kiệm thì tôi cũng không đồng ý.”

Giang Chu cười hì hì hai tiếng, lại gọi điện thoại cho Hàn Nhu: “Alo, em gái, em gọi mọi người xuống đi, bọn anh ở phòng 203, xuống ăn cơm thôi!”

Giọng nói trong ống nghe có vẻ hơi nghi ngờ: “Bọn anh? Còn có ai thế?”

“Một người bạn bí mật!”

“Hừ, sẽ không phải là một nữ sinh viên xinh đẹp nào đó chứ? Để xem mẹ trừng trị anh như thế nào!”

“Nói nhảm ít thôi, mau xuống đây, còn dài dòng nữa thì không cho em lên bàn.”

“Vậy anh chờ một chút, bọn em xuống luôn đây!”

Chương 558 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!