Phùng Tư Nhược hơi ngẩng đầu lên, nhìn Giang Chu vẫn còn đang lải nhải.
Bởi vậy, nàng chống tay ngọc xuống ghế dài, cơ thể thon thả nghiêng về phía trước, bẹp một cái, hôn lên gò má của Giang Chu một cái.
Giang Chu đang ảo tượng chuyện nuôi con đến lớp mẫu giáo rồi.
Đúng lúc này lại bị hôn một cái, lập tức không lải nhải nữa.
Hắn nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn vào Phùng Tư Nhược.
Đôi mắt của cô bé này còn sáng hơn cả đèn đường ở phía trước.
Gò má hồng hồng, môi đỏ mọng nhuận nước, mùi thơm thoang thỏang trên người giống như là hoa Lan.
Sau đó, nàng dùng cả tay cả chân, chậm rãi bò qua.
Rồi nhào vào trong ngực của mình, dùng gò má cọ cọ lên cái cằm của mình.
Giang Chu trực tiếp ôm lấy eo của nàng, rồi đặt nàng lên trên đùi mình.
“Ai cho phép em hôn anh?”
“Em.”
Giang Chu có chút hăng hái mà nhìn Phùng Tư Nhược: “Cái này gọi là chiếm tiện nghi, hiểu không?”
Phùng Tư Nhược yếu ớt mềm mại nói: “Anh cũng toàn chiếm tiện nghi của em nha.”
“Nói bậy, anh làm như vậy là để trị liệu cho hội chứng sợ xã hội của em, là vì em mà kính dâng chính bản thân mình.”
“Không phải…”
“Đừng động đậy nữa, hôn anh là phải trả giá lớn đấy, biết chưa?”
Phùng Tư Nhược mờ mịt ngẩng đầu lên.
Giang Chu thấy thế, liền đưa ngón tay ra, nâng cằm của nàng lên.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược vừa xinh đẹp vừa tinh tế.
Mặc dù đã chiến đầu rất nhiều lần, nhưng mỗi lần Giang Chu đối mặt với Phùng Tư Nhược thì vẫn không nhịn được mà thấy ngứa ngáy.
“Đi, mau về nhà thôi!”
“Làm gì nha?”
“Thời gian không chờ người, anh muốn dành thời gian để sinh con.”
Giang Chu bỗng nhiên đứng dậy, thuận tay bế ngang nàng lên.
Chỉ nghe thấy Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng “A…” một tiếng, rồi ôm chặt lấy cổ của hắn.
Hai người trở về biệt thự, lên thẳng phòng ngủ.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng tràn vào phòng qua cửa sổ.
Bởi vì tối qua có mưa, cho nên không khí trở nên tươi mát hơn nhiều.
Bảy giờ sáng, Giang Chu đã tỉnh giấc.
Hắn yên lặng thưởng thức gương mặt khi ngủ của Phùng Tư Nhược, sau đó liền đi xuống nhà, đi vào phòng bếp.
Giang Chu làm hai quả trứng ốp, rồi lại đi đun sữa bò.
Sau đó, bế Phùng Tư Nhược từ giường xuống phòng khách.
Lúc này, Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta vẫn chưa hoàn toàn tỉnh giấc.
Nàng dụi dụi mắt, lại ngáp liên tục.
“Ăn sáng.”
“Ồ!”
Giang Chu gắp trứng vào bát của nàng: “Ngày hôm nay anh có việc phải làm, trưa liền đưa em về khách sạn nhé?”
Phùng Tư Nhược gật đầu, nhẹ nhàng cắn miếng trứng trong bát: “Buổi chiều có về không?”
“Chưa biết được, để xem tình hình thế nào đã…”
“Biết rồi.”
Giang Chu nhai vài cái, lại đưa tay chỉ xuống dưới bàn: “Đá thùng rác qua cho anh.”
Phùng Tư Nhược vươn cái chân nhỏ trắng nõn, năm ngón chân béo mập dễ thương hơi nhếch lên.
Nhưng vẫn chưa đến thùng rác, nàng nhịn không được mà cau mày một cái, miệng còn nhẹ hàng ‘hít’ một tiếng.
“Làm sao vậy?”
“Hmmm, đau…”
Biểu cảm của Phùng Tư Nhược có hơi ủy khuất.
Tình hình chiến đấu đêm hôm qua kịch liệt hơn bao giờ hết, có thể nói là mạnh nhất trong lịch sử.
Nàng không thể chịu được, cuối cùng chỉ có thể yếu yếu ớt ớt mà cầu xin tha thứ.
Ai ngờ Giang Chu lại tâm ngoan thủ lạt, căn bản không có ý định tha cho nàng.
“Bại hoại…”
Giang Chu cười nhẹ: “Gọi ông xã liền bỏ qua cho em, ai bảo em không gọi?”
Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng: “Kết hôn mới có thể gọi nha.”
“Nói bậy.”
“Hừ!”
Giang Chu gắp miếng trứng lên, đưa qua.
Phùng Tư Nhược lập tức ngoan ngoãn há miệng, ăn ngon lành.
Hiện giờ nàng đã không sợ nước miếng của Giang Chu nữa rồi.
Dù sao hai người cũng đã hôn vô số lần, dùng chung một đũa căn bản không phải chuyện gì đáng nói.
Giang Chu vốn cho rằng nước ấm nấu ếch rất thích hợp để đối phó với Phùng Tư Nhược.
Nhưng ai ngờ cô bé này có thể kiên trì một năm rưỡi, mà vẫn không chịu gọi ông xã.
“Đinh Duyệt khốn nạn, thật sự là cần ăn đòn.”
Phùng Tư Nhược có chút mờ mịt: “Mắng Đinh Duyệt làm gì nha?”
Giang Chu hùng hùng hổ hổ thả đũa xuống: “Mở miệng ngậm miệng đều nói là cố vấn tình cảm của em, thế mà còn không dạy em gọi ông xã, không tìm được đối tượng cũng là đáng đời.”
Phùng Tư Nhược há hốc miệng.
Như vậy cũng được sao?
Rõ ràng là bản thân mình kiên trì không gọi nha.
Làm sao lần nào Giang Chu cũng mắng chị em tốt của mình vậy?
Giang Chu ngước mắt lên, hắn biết nàng đang nghĩ gì, vì vậy liền thở dài.
“Hết cách, anh không nỡ mắng em, nên chỉ có thể mắng Đinh Duyệt.”
Giang Chu nói xong, liền ăn sạch đồ ăn, rồi ném bát đũa vào bồn rửa bát.
Sau đó liền đi vào buồng vệ sinh để rửa mặt với Phùng Tư Nhược.
Hai người đứng cạnh nhau, cùng đánh răng đánh răng.
Lại liếc mắt nhìn nhau, phát hiện trong miệng hai người đều là bọt trắng.
“Cảnh tượng này có chút quen thuộc nha.”
“Thị trấn suối nước nóng.”
“Ừm, còn có lần ở khách sạn tình yêu nữa.”
Giang Chu đưa mắt nhìn hai người ở trong gương.
Thật sự là quá giống với cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ mới cưới mà.
Chương 563 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]