“Ngày mỹ phẩm toàn cầu của Tụ Mỹ, ngày lễ chuyên dụng của các Tiểu Tiên Nữ.”
“Ngày đầu tiên của ‘Ngày mỹ phẩm toàn cầu’, mức tiêu thụ đột phá 800 triệu.”
“Thời đại thương mại điện tử đã đến, Tụ Mỹ giết ra khỏi trùng vây nhờ tự nghĩ ra ngày lễ!”
“Nội bộ công ty Phi Độ quyết đinh, năm nay Tụ Mỹ sẽ lên sàn!”
“Ngày mỹ phẩm toàn đầu thắng lợi, địa vị bức thẳng 11/11!”
“Rốt cuộc các cô nàng phá sản có năng lực tiêu phí mạnh đến mức nào? Bộc lộ bảng tiêu thụ của ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’.”
“Người sử dụng mỹ phẩm quá điên cuồng, server Tụ Mỹ suýt nữa chết máy.”
“Hướng dẫn tiết kiệm tiền trong ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’, dạy bạn cách để lĩnh gấp đôi tiền lì xì.”
“…”
Hơn 9 giờ sáng.
Trong công ty đầu tư Kinh Nam.
Giang Chu ngồi trong phòng làm việc của Tô Nam, ung dung đọc tin tức mới trong ngày.
Ngón tay của hắn gõ lên mặt bàn, tạo thành những âm thanh rất có nhịp điệu.
Tô Nam ngồi ở bên cạnh, tỉ mỉ quan sát vẻ mặt của Giang Chu.
Lại phát hiện Giang Chu cau mày cũng rất đẹp trai, còn có một loại cảm giác đàn ông trưởng thành.
Đặc biệt giống với những ngôi sao, minh tinh đẹp trai trong phim ảnh Hồng Kông.
“Nhìn cái gì vậy?”
Tô Nam lấy lại tinh thần, ánh mắt né tránh: “Không có… không có nhìn gì cả, chỉ là âm thanh gõ bàn của anh quá đáng ghét thôi.”
Giang Chu yên lặng thu tay lại: “Tôi khát, rót cho tôi cốc nước đi.”
“Ồ!”
“Dùng chén của cô.”
“Vì sao?”
“Con người của tôi luôn nhớ tình xưa, không thích dùng chén mới.”
Tô Nam hừ một tiếng, nhưng vẫn ngoan ngoãn cầm chén của mình đi ra khỏi phòng làm việc.
Bởi vì đang là kỳ nghỉ quốc khánh, nên trừ hai người họ ra thì trong công ty không còn ai.
Nếu như làm gì gì đó ở trong phòng làm việc, thì có lẽ cũng không sợ bị người khác nghe thấy.
Tô Nam nghĩ đến đây, chợt nhớ đến tình tiết trong một bộ phim.
Bộ phim đó là Đinh Duyệt gửi cho nàng xem.
Mấy người các nàng có một nhóm chat các chị em.
Nhóm chat này tên là ‘Giang Chu chó không phải thứ tốt”.
Đinh Duyệt thường xuyên thích chia sẻ một số phim điện ảnh mà các cô gái bình thường không tìm được.
Bộ phim đó tên là gì ý nhỉ?
À, nó gọi là “Phu nhân, cô không muốn chồng cô mất việc chứ?”
Dường như cả bộ phim đều phát sinh trong một phòng làm việc.
Gò má Tô Nam bỗng nhiên đỏ lên, lại thầm gắt một tiếng.
Rốt cuộc mình đang nghĩ cái chuyện linh tinh gì chứ!
Xui, thật sự là xui!
Tô Nam có chút bối rối mà tắt máy nước uống đi.
Sau đó hít sâu một hơi, để cho mình bình tĩnh lại.
Rồi ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, mà cầm cốc nước đi về phòng làm việc.
“Nước của anh đây, uống đi.”
Ánh mắt Giang Chu rời khỏi màn hình máy tính, liếc nhìn nàng một cái: “Không nhổ nước miếng vào trong đó chứ?”
Tô Nam trợn tròn mắt lên: “Làm sao có thể, tôi…tôi mới không phải loại người như vậy!”
“Không có à? Vậy tôi không uống.”
“???”
Tô Nam hoàn toàn sợ trình độ không biết xấu hổ của Giang Chu rồi.
Nói thật, đúng là nàng từng nghĩ nhổ nước miếng gì gì đó, nhưng luôn cảm thấy làm như vậy thì quá xấu xa rồi.
Thật sự không ngờ tên boss chó này lại chờ mong như vậy?
Vô liêm sỉ!
Giang Chu nhìn biểu cảm của Tô Nam, nhịn không được mà cười ha ha.
Sau đó, hắn cầm chén nước lên uống một ngụm.
Ánh mắt lại trở về màn hình máy tính lần nữa.
Hiệu ứng của hoạt động ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’ càng ngày càng nghiêm trọng.
Vô số truyền thông và báo chí cũng bắt đầu tranh nhau đưa tin.
Ngoài ra, từ khi truyền thông bắt đầu đưa tin, độ hot của hoạt động này cũng tăng mạnh.
Hiện giờ, chỉ cần tìm hai từ ‘mỹ phẩm’ ở trên internet, thì cái đầu tiên chính là ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’.
Nếu như chuyện phát hiện theo phương hướng này, có lẽ Tụ Mỹ thật sự sẽ trở thành một nền tảng thương mại điện tử số một số hai.
Chờ đến khi nó chiếm được một nửa thị trường, lại dựa vào quần chúng cơ sở để chuyển hình là thương mại điện tử tổng hợp.
Vậy nói không chừng, Tụ Mỹ còn có thể trở thành TaoBao thứ hai, thậm chí còn trò giỏi hơn thầy.
Nhưng rất tiếc, Giang Chu đã chôn bom từ trước rồi.
Hiện giờ chỉ chờ đến khi đốt kíp nổ thôi.
Giang Chu ngẩng đầu, nhìn về phía Tô Nam.
“Nhóm hàng nhái kia của chúng ta đã bán được bao nhiêu rồi?”
“Tất cả đều hết sạch, dọn sạch kho luôn rồi, mức độ tiêu thụ có ở trên máy tính đấy.”
“Hết sạch rồi?”
“Đúng vậy, tốc độ đặt hàng còn nhanh đến mức không kịp xử lý.”
“Đám người tiêu dùng kia không nghi ngờ đây là sản phẩm thật hay giả à?”
“Hình như là không.”
“Xem ra Tụ Mỹ xây dựng hình tượng kinh doanh cũng không tệ lắm nha.”
Giang Chu cầm con chuột, nhẹ nhàng di chuyển vài cái, màn hình lập tức sáng lên.
Hắn đã tìm thấy bảng tiêu thụ kia, lại nhìn kỹ một chút.
Khá lắm, đây không thể dùng từ bán chạy để hình dung, mà đơn giản chính là tranh cướp.
Nhất là phấn lót và nước tẩy trang thì hết ngay lập tức.
Giá cả của hàng nhái cao cấp, căn bản là không kém hàng thật bao nhiêu.
Nhưng vẫn bán hết sạch sẽ luôn.
Thì ra bán hàng giả ở trên thương mại điện tử có thể kiếm tiền như vậy sao?
Chẳng trách đám bán hàng giả ở kiếp trước lại hung hăng ngang ngược như vậy.
Có điều, bởi vì lượng truy cập trong hoạt động này quá lớn, đơn hàng tăng vọt.
Cho nên chắc chắn là hậu cần phải chịu áp lực rất lớn.
Thời gian một ngày ngắn ngửi, 90% đơn hàng vẫn chưa được giao.
Còn 10% kia cũng đang ở trên đường, vẫn chưa thể đến tay người tiêu dùng.
Cho nên người tiêu dùng vẫn chưa biết mình mua được hàng giả.
Chuyện này còn cần một đoạn thời gian để lên men.
Đến khi đó, có lẽ vấn đề hàng giả này sẽ bộc phát.
Chương 564 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]