Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 565: CHƯƠNG 565: BÁC SĨ NÓI: ÍT NHIỀU GÌ CŨNG CÓ CHÚT BIẾN THÁI!

Giang Chu nghĩ đến đây, lại mở website tin tức lên xem lần nữa.

Hiện giờ, đám truyền thông và báo chí như những con ruồi đang nhìn chằm chằm vào miếng thịt tươi từ từ bốc mùi.

Hiện giờ bọn họ điên cuồng khen ngợi hoạt động ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’ bao nhiêu, thì mấy ngày nữa, bọn họ sẽ điên cuồng cười nhạo Tụ Mỹ bán hàng giả bấy nhiêu.

Một nền tảng thương mại điện tử được định vị là bán đồ chính hãng, nếu như bị chìm sâu vào phong ba hàng giả, vậy hậu quả là có thể tưởng tượng được.

“Có phải chúng ta bán hàng giả là không tốt lắm không?”

“Đương nhiên là không tốt, người bán hàng giả đều không có lương tâm.”

Tô Nam liếc nhìn Giang Chu một cái: “Nhưng chuyện này là do anh bảo tôi làm mà.”

Giang Chu xoa nắm gương mặt của nàng: “Đừng có gánh nặng trong lòng, làm tốt phần bồi thường là được rồi.”

“Chúng ta tự gánh chịu hậu mãi và bồi thường à?”

“Nếu như chúng ta làm việc xấu, vậy chúng ta gánh chịu một bộ phận cũng tốt, coi như nhận trừng phạt đi.”

Tô Nam ồ một tiếng: ‘Trong lòng vẫn thấy hơi khó chịu, cảm giác như mình đang lừa người khác vậy.”

Giang Chu véo véo má của nàng: “Chúng ta bán hàng giả không phải vì lợi nhuận, mà là đào hố cho Tụ Mỹ, chờ sau này trả lại tiền cho bọn họ là được.”

“Trực tiếp bồi thường luôn à?”

“Không được, phải chờ chuyện này bộc phát, đến khi tất cả người tiêu thụ đều đòi bồi thường mới được.”

“Vì sao?”

“Độ hot của phong ba hàng giả này, sẽ thu hút lượng truy cập của Pinxixi của chúng ta.”

Sau khi nghe xong, Tô Nam hơi sững sờ một chút.

Pinxixi là hạng mục mà Kinh Nam đã khai thác từ khi mới thành lập.

Tất cả kế hoạch, điều hành và định vị dều là do Giang Chu tự mình hoàn thiện.

Nó hoàn toàn khác với TaoBao, Kinh Đông và Tụ Mỹ.

Cái nền tảng này không có liên quan gì đến hàng thật và chính hãng cả.

Nó chính là một nền tảng thương mại điện tử chuyên môn bán hàng giả, hàng nhái chất lượng cao.

Chủ trương của nó là dùng giá tiền rẻ nhất, để mua được một sản phẩm không khác gì hàng thật.

Đây cũng không phải là khoác lác chém gió.

Bởi vì, thỉnh thoảng trên thị trường lại có những hàng nhái chất lượng cao còn tốt hơn cả hàng thật, hơn nữa, giá cả còn chưa bằng một phần mười hàng thật.

Những người thích mua đồ hiệu, đồ thật, đều phải nộp một loại thuế cho nhãn hiệu, đó gọi là thuế IQ.

Hiện giờ, hạng mục Pinxixi đã hoàn thiện.

Thế nhưng Giang Chu vẫn không cho bọn họ tiến hành tuyên truyền và mở rộng.

Chẳng lẽ Giang Chu chính là đang đợi Tụ Mỹ gặp chuyện không may sao?

“Sau khi làm to chuyện thì sẽ không bị mắng chứ?”

“Nhất định là sẽ bị, bàn hàng giả, không bị mắng là không thể nào?”

Ánh mắt Tô Nam hơi mờ mịt: “Vậy thu hút lượng tru cập cho Pinxixi kiểu gì?”

Giang Chu cầm chén nước lên uống một ngụm: “Internet là con dao hai lưỡi, chuyện tốt chưa chắc đã không phải chuyện xấu, giống như Tụ Mỹ vậy, hiện giờ rất tốt, nhưng vài ngày nữa sẽ rất thê thảm, cũng là đạo lý này, chuyện xấu cũng chưa chắc không thể là chuyện tốt.”

“Đó là thế nào?”

“Tìm người lên bán thảm, khóc lóc kể lể thôi, nói chúng ta bán hàng giả là bởi vì hoàn cảnh gia đình khó khăn bla bla…nhưng thật ra thì chúng ta chính là nhà máy làm thay của các thương hiệu hàng thật, sản phẩm của chúng ta không kém gì hàng thật cả, mà chỉ thiếu một cái nhãn hiệu thôi, ngay cả cmn nguyên liệu thành phần đều giống hệt nhau, không tin thì có thể đi kiểm tra đo lường.”

“Nhưng…sau đó thì sao?”

“Sau đó chúng ta đóng gian hàng trên Tụ Mỹ, rồi chuẩn bị mở gian hàng mới ở Pinxixi, tự làm một nhãn hiệu quốc nội có chất lượng không kém gì các thương hiệu nổi tiếng của nước ngoài, sau đó thuận tiện bán thảm với đám người yêu nước, cầu mọi người ủng hộ.”

“…”

Thì ra chờ chuyện này bộc phát rồi còn có thể thu hút lưu lượng như vậy sao??

Trời ạ…

Tuy rằng Tô Nam không quá hiểu kế hoạch này, nhưng vẫn trợn tròn mắt mà nhìn.

Làm ăn buôn bán mà còn có thể làm như vậy sao?

Chẳng trách boss chó nhà mình lại thuận buồm xuôi gió như vậy.

Chuyện này không phải vì Giang Chu may mắn, mà đơn giản là vì người khác căn bản không đấu lại Giang Chu mà thôi.

Nàng không khỏi lại nhớ đến Phương Thiên Tài bị Giang Chu gài bẫy hơn 500 ngàn.

Người bị boss chó nhà mình để mắt đến, thật sự là quá thảm.

“Hiểu chưa?”

“Hơi hiểu một chút.”

Giang Chu sờ sờ tóc của nàng: “Có phải cảm thấy con người của tôi rất đáng sợ không?”

Tô Nam nhịn không được mà gật đầu: “Đáng sợ, may mà tôi còn chưa tham ô công quỹ.”

“Coi như cô tham ô thì tôi còn có thể làm gì?”

“Anh sẽ gài bẫy tôi!”

“Tôi thật sự không nỡ gài bẫy cô đâu.”

Mặt Tô Nam đột nhiên đỏ lên, lại gạt tay của Giang Chu ở trên đầu mình ra.

Hành động cũng được, mà giả vờ tình sâu nghĩa nặng cũng không sao.

Nhưng vừa hành động lại vừa giả vờ nói vài câu như vậy, lực sát thương thật sự quá lớn rồi.

Vẫn là khi boss chó mắng chửi thì dễ đối phó nhất.

Boss vừa giả vờ tình sâu nghĩa nặng, làm ình không biết phải đối phó ra sao.

“Bây giờ anh nói rất dễ nghe, đến khi đó thì chưa biết thế nào.”

“Nếu như cô tham ô công quỹ, tôi cùng lắm là…”

Tô Nam trừng mắt lên nhìn: “Cùng lắm là gì?”

Giang Chu suy tư một chút: “Cùng lắm là đánh mông của cô thôi.”

“Phi!”

“Nói nhảm ít thôi, đi sắp xếp người, vài ngày nữa châm ngòi cái hoạt động bán hàng giả này đi.”

“Biết rồi.”

Sau khi nghe xong, Tô Nam gật gật đầu.

Tuy rằng nàng hung dữ giống như một con mèo nhỏ, nhưng thật ra thì chuyện gì nàng cũng đều nghe theo Giang Chu cả.

Trừ bỏ mạnh miệng, và nói một đằng làm một nẻo ra, thì nàng cũng ngoan ngoãn không kém gì Phùng Tư Nhược.

Cho nên nàng mới có thể trở thành nhân viên tốt nhất trong lòng của Giang Chu.

Dĩ nhiên, biết nhảy múa và khiêu vũ cũng là một hạng được thêm điểm.

Chương 565 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!