Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 566: CHƯƠNG 566: BÁC SĨ NÓI: ÍT NHIỀU GÌ CŨNG CÓ CHÚT BIẾN THÁI! (2)

Một lúc sau, thời gian đã đến gần giữa trưa.

Ánh mắt trời rực rỡ treo cao, nhưng nhiệt độ lại khá vừa vặn.

Đây chính là lợi ích của mùa thu.

Trời không quá nóng nực cũng không quá khô, ngay cả tâm trạng cũng sẽ trở nên khá hơn.

Giang Chu liếc nhìn đồng hồ, cũng nên đi ăn cơm trưa rồi.

Vì vậy, hắn chuẩn bị dẫn Tô Nam ra ngoài ăn một bữa ngon.

Phải khao cô bé này một phen, kỳ nghỉ quốc khánh mà phải ở lại chăm chỉ làm việc chứ không được về nhà.

Hai người đi vào thang máy, đi từ tầng tám xuống dưới.

Trên đường đi xuống, quảng cáo Oreo vẫn phát đi phát lại trong thang máy.

Đây là một loại bánh bích qui có nhân đã tiến vào thị trường quốc nội ở những năm 96.

Bởi vì khẩu vị không tệ, hơn nữa tuyên truyền cũng rất tốt, cho nên rất được yêu thích.

Thời gian gần đây, bởi vì thay đổi bao bì, tăng thêm hương vị mới, cho nên quảng cáo và tuyên truyền ngập trời.

Lúc này, những lời quảng cáo vờn quanh trong thang máy như tiếng “Ma Âm’.

“Xoay lắc một cái--- !”

“Liếm một cái--- !”

“Ngâm một cái--- !”

“Chỉ có Oreo--- !”

Mấy lời quảng cáo này vốn không có gì đáng nói.

Nhưng khi Tô Nam nghe thấy từ liếm một cái, không hiểu vì sao mà nàng lại bắt đầu chột dạ.

Không sai, dạo gần đây nàng vẫn luôn liếm cái chén mà Giang Chu đã từng dùng qua.

Nàng có một loại cảm giác yêu thích không dừng được.

Thậm chí còn có một loại cảm giác đê mê.

Tô Nam cũng cảm giác, không biết mình có bị bệnh hay không, hoặc là đầu óc có vấn đề gì rồi.

Bằng không thì tại sao mình lại có thể có hành vi biến thái như vậy chứ?

Vì vậy, nàng còn chuyên môn đi tìm bác sĩ tâm lý để hỏi một chút.

Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Bác sĩ nói, ít nhiều gì thì nàng cũng có chút biến thái.

Tô Nam không phục, lập tức miệng phun hương thơm với bác sĩ.

Tôi không biến thái thì còn tìm bác sĩ làm gì?

Vì vậy, dưới sự phân tích tỉ mỉ của bác sĩ, bác sĩ đã cho ra một kết qua khám và chữa bệnh.

Kết quả này chính là, nàng đã vô tình yêu boss chó nhà mình.

Hơn nữa, còn sinh ra lòng quyến luyến rất sâu với boss nữa.

Tâm lý thì giống như là con chó con ỷ lại vào chủ nhân của mình vậy.

Bởi vì chó con cũng thích ngửi mùi vị của chủ nhân mình.

Mà mỗi khi ngửi thấy mùi vị mà mình thích, thì chó con liền thích lè lưỡi liếm khắp nơi.

Nghe được câu trả lời này, Tô Nam lại tức giận mà chửi ầm lên.

Mình là chó sao?

Mình rõ ràng là một cô bé ngạo kiều nha!

Đúng là nói bậy!

Đơn giản chính là làm trò cười cho thiên hạ.

Thế nhưng mà… không biết vì sao mà nàng lại thấy chột dạ trong khi mắng chửi người.

Nàng luôn cảm thấy bác sĩ nói cũng không phải không có đạo lý…

“Xoay lắc một cái.”

“Liếm một cái.”

“…”

Cùng lúc đó, quảng cáo trong thang máy lại tiếp tục tuần hoàn.

Khiến cho Tô Nam tức giận mà hừ lạnh một tiếng, suýt nữa lại mở miệng mắng chửi người.

Giang Chu ở bên cạnh nhìn cảnh này thì thấy hơi kỳ lạ.

Dáng vẻ như muốn ăn thịt người này của Tiểu Nam Nhi là sao vậy?

“Cô muốn ăn Oreo?”

“Tôi không muốn ăn, anh mới muốn ăn!”

Thang máy đến tầng một.

Tô Nam cất bước đi ra ngoài, bóng lưng tản ra một loại u oán.

Giang Chu sửng sốt một lát, mãi đến khi cửa thang máy đóng lại thì hắn mới lấy lại tinh thần.

Vì vậy, hắn vội vàng mở cửa thang máy ra lần nữa, rồi đuổi theo Tô Nam.

“Cô làm sao thế?”

“Tôi ghét Oreo!”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái.

Đây không giống như ghét mà, đây càng giống như là có thâm thù đại hận gì hơn đấy.

“Ghét thì không ăn thôi, chúng ta đi ăn cơm, cô muốn ăn cái gì? Lẩu được không?”

“Không.”

“Vậy…bò bít tết nhé?”

“Không muốn!”

Giang Chu hơi nghi ngờ một chút: “Vậy cô muốn ăn cái gì?”

Tô Nam suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên giơ tay chỉ về một phía: “Ăn canh thịt dê, bên con phố kia có một quán rất ngon, tôi ăn ở đó nhiều lần rồi.”

“Cô… có phải cô coi thường tôi hay không?”

“Nào có!”

Mặt Giang Chu đầy vẻ ghét bỏ: “Tôi nói mời cô đi ăn ngon, có hiểu không? Là cái gì đã hạn chế sức tưởng tượng của cô? Nghèo khó sao?”

Tô Nam nhìn Giang Chu, lại nhăn mũi một cái: “Liền ăn canh thịt dê, anh không ăn thì đi đi.”

“Vì sao vậy?”

“Có được hay không cũng không quan trọng, thích hợp mới là quan trọng nhất.”

“???”

Không ngờ một ông chủ lớn như hắn, lại cmn thích hợp ăn canh thịt dê?

Chẳng trách cô bé này lại không dám tham ô công quỹ.

Có điều, nếu người được mời đã muốn ăn, vậy người mời khách như hắn cũng không thể nói gì hơn.

Vì vậy, hắn không thể làm gì khác hơn là băng qua đường theo Tô Nam.

Hắn đương nhiên không biết Tô Nam đang nghĩ cái gì.

Cũng không biết thích hợp là có ý gì.

Lẩu đều là ai gắp người đấy ăn, không thể liếm nha.

Bò bít tết? Dao và nĩa quá sắc, có thể làm rách đầu lưỡi của nàng.

So sánh xuống, vẫn là canh thịt dê thích hợp.

Nàng có thể ăn thịt dê của mình trong bát canh của Giang Chu!

Chương 566 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!