Đối diện tòa nhà Song Tinh, cửa tiệm canh thịt dê.
Bởi vì đang là kỳ nghỉ quốc khánh, cho nên trong tiệm cũng không có nhiều người.
Hai người ngồi đối diện nhau, chờ đồ ăn được mang lên.
Trong lúc này, thỉnh thoảng Giang Chu lại vươn tay véo má của Tô Nam.
Nàng không cho véo, còn đánh tay của Giang Chu.
Hai cái răng mèo đã lộ ra ngoài, vẻ mặt vừa hung dữ lại vừa đáng yêu.
Không lâu sau, canh thịt dê nóng hổi đã được mang lên bàn.
Bà chủ có quen biết với Tiểu Nam Nhi, cho nên còn cố tình nhìn Giang Chu thêm vài lần.
Sau đó, lại tỏ vẻ mập mờ mà nhìn Tô Nam, khiến cho nàng thấy hơi ngượng ngùng.
Nam nữ trẻ tuổi đi ăn cơm với nhau, đại khái đều sẽ bị hiểu lầm thành loại quan hệ đó.
“Anh mau nếm thử đi, xem uống có ngon không, ngày nào tan làm tôi cũng đến đây ăn.”
Đôi mắt Tô Nam lóe sáng, vẻ mặt đầy chờ mong.
Giang Chu thấy thế, lền cầm bát canh thịt dê lên, đưa đến bên mép.
Một loại mùi vị không rõ lập tức xông thẳng vào khoang mũi, khóe miệng Giang Chu không khỏi co quắp vài cái.
Nói thật, hắn không thể nào quen được cái mùi vị của dê.
Trước kia, mỗi khi ăn sủi cảo nhân thịt dê thì hắn miễn cưỡng lắm mới có thể nuốt trôi.
Đó vẫn là chỉ ăn vỏ sủi cảo chứ không ăn nhân đấy.
Nhưng bây giờ, lại là một bát canh thịt dê đầy ắp.
Giang Chu hít vài hơi, ánh mắt có hơi do dự, nhưng hắn lại không muốn từ chối khi Tô Nam đang rất chờ mong.
Vì vậy, Giang Chu cầm lên, cưỡng ép mình uống một ngụm.
Kết quả là canh vừa vào miệng, mùi gây nồng đậm xông thẳng lên não, cộng thêm nhiệt độ nóng bỏng, làm cho Giang Chu cảm thấy đầu lưỡi của mình tê dại rồi.
Vì vậy, hắn bỗng nhiên phun ra, phun chỗ canh vừa rồi về bát.
“Con bà nó, tại sao có thể có người thích cái này chứ?!”
“Đáng sợ, thật là đáng sợ!”
Nhưng khi Tô Nam nhìn thấy Giang Chu phun canh lại bát, thì hai mắt nhịn không được mà sáng rực lên.
Nàng lập tức vươn tay, lấy thế nhanh như chớp, sét đánh không kịp bưng tai mà đổi bát canh của mình và Giang Chu với nhau.
“Tôi uống bát này nha!”
“???”
Tô Nam thổi thổi vài hơi, rồi nhẹ nhàng húp một hớp canh trong bát của Giang Chu.
Gương mặt mìm cười đầy thỏa mãn này, lại xinh đẹp một cách lạ thường khi ở dưới hơi nước.
Một màn này làm cho Giang Chu ngây người tại chỗ, đầu óc có chút đứng máy.
Cô bé này bị làm sao vậy?
Bát của mình không uống, lại đi uống bát mà hắn đã phun ra?
“Tô Nam… cô…”
“Đừng nói chuyện, không nói chuyện khi ăn uống, biết không?”
Giang Chu nhìn lấy nàng: “Có phải cuộc sống khi còn nhỏ của cô rất nghèo khổ không?”
Tô Nam khó hiểu mà nhìn Giang Chu: “Sao anh lại hỏi vậy?”
“Chính là vì quá nghèo khó, vất vả, cho nên không nỡ lãng phí lương thực, cho nên ăn cả đồ ăn thừa của người khác?”
“Anh nghĩ nhiều rồi!”
Mặt Tô Nam đỏ ửng lên, nhưng dáng vẻ vẫn rất ngạo kiều.
Có điều, trong đầu nàng lại nhớ đến những gì bác sĩ tâm lý đã từng nói với nàng.
Không sai.
Bác sĩ nói đúng.
Mình quả nhiên là một tên biến thái.
Nhưng nàng chỉ hơi biến thái với tên boss chó nhà mình thôi.
Một lúc sau, Tô Nam uống xong bát canh của Giang Chu, còn bát của mình thì không động vào giọt nào.
Vì vậy, nàng liền móc ví ra, đi ra quầy thanh toán.
Giang Chu nhìn bát canh thịt dê tràn đầy, đầu óc lại chết máy lần nữa.
Lúc nãy, hắn thật sự cho rằng cuộc sống khi bé của Tô Nam là quá khó hăn, đại khái là khó khăn và vất vả như gia đình của Hàn Nhu vậy.
Hoặc cũng có thể là thê thảm hơn một chút.
Cho nên mới không nỡ lãng phí lương thực.
Nhưng bây giờ xem ra, chuyện này không đúng chút nào.
Nàng còn lãng phí cả một bát canh dê nguyên vẹn luôn.
Trái lại thì uống sạch bát canh mà mình đã phun ra.
Nội tâm Giang Chu liền loạn cào cào.
Trời ạ, còn có thể chơi như vậy sao?
“Ba chủ, tính tiền!”
Bà chỉ lau tay một chút, rồi liếc nhìn Tô Nam: “Khẩu vị không giống nhau, sau này kết hôn sẽ có rất nhiều mâu thuẫn.”
Tô Nam quay đầu liếc mắt nhìn Giang Chu: “Không sao, anh ta cũng không phải bạn trai cháu.”
“Còn chưa phải à? Vậy thì con gái cũng cần chủ động một chút, bằng không thì sẽ không có cơ hội.”
“Cháu mới không thèm người như này, quá đáng ghét.”
Bà chủ chậc chậc hai tiếng, lấy tiền lẻ ra để trả lại, lòng thầm nói cô bé này thật sự là nói một đằng nghĩ một nẻo mà.
Tô Nam hừ hừ hai tiếng, nhận tiền lẻ, lòng thầm nói bà chủ này thật sự là thích xen vào chuyện của người khác.
Mấy ngày tiếp theo, mọi việc đều rất bình tĩnh.
Hoạt động của Tụ Mỹ vẫn còn rất hot.
Mức tiêu thụ trong một tuần, đã đột phá 2 tỷ.
Năng lực tiêu phí của phụ nữ đã làm cho đại chúng chấn động thêm lần nữa.
Đàn bà phá sản đã trở thành từ hot mới ở trên internet.
Thâm chí có không ít đàn ông cũng bắt đầu nói dối tiền lương của mình, đồng thời cũng rất oán hận với Tụ Mỹ.
Chương 567 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]