Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 568: CHƯƠNG 568: ĐÀO HOA QUÁ VƯỢNG, CÒN NHƯ VẬY LIỀN KHÓ TRÁNH KHỎI KIẾP SỐ! (2)

Trong lúc đó, Phùng Nhạc tổ chức một bữa tiệc mừng công ở Thượng Kinh.

Thư mời đã được gửi đến tay của Giang Chu, nhưng Giang Chu cũng không đi.

Kỳ nghỉ quốc khách này hắn đã bận rộn lâu như vậy rồi, mấy ngày tiếp theo hắn định đi chơi với cha mẹ và cha vợ một chút.

Làm con cái, phải biểu hiện lòng hiếu thảo mới được, bằng không mẹ ruột lại lải nhải dài dòng văn tự, rồi gọi điện thoại đến để mắng chửi.

Sau đó, Quý Tử Hàm cũng gọi điện thoại đến mời, nàng là mời Giang Chu đến nhà mình chơi.

Nàng nói bây giờ mình đang sống một mình, hơn nữa mỗi khi ở nhà đều mặc rất ít quần áo.

Nàng còn có sở thích uống rượu với khách đến chơi nhà nữa.

Hơn nữa, vừa uống là đã say, mà khi say thì mặc người muốn làm gì thì làm.

Đồng thời nàng còn cường điệu rằng, mình vừa mới mua thêm một mặt phật nữa.

Mấy câu nói này làm cho Giang Chu xao động bất an, đồng thời còn cảm thán liên tục, còn có cmn chuyện tốt như vậy sao?

Có điều, hắn cũng không nhận lời mời này.

Bởi vì hắn cảm giác, dạo này vận đào hoa của mình quá vượng rồi.

Thậm chí vượng đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Đối với cặn bã nam mà nói, thì loại vận thế này rất thoái mái và sung sướng, nhưng rất có thể sẽ biến thành kiếp đào hoa.

Vật cực tất phản, thịnh cực mà suy, họa phúc tương ý.

Hắn vẫn hiểu mấy cái đạo lý này.

Điều này không đại biểu Giang Chu là một người mê tín.

Chủ yếu là vì ngay cả chuyện trong sinh mà cmn cũng có, chẳng may thật sự có cái gọi là kiếp số khó thoát thì sao?

Vì vậy, Giang Chu đè xao động trong lòng xuống, về nhà trừng trị Phùng Tư Nhược một trận.

Cuối cùng, bật mode ‘Hiền giả’ lên để gọi điện thoại cho Quý Tử Hàm.

Nói là đa tạ ý tốt của nàng, nhưng dạo này tôi rất bận, cả người uể oải, không có sức lực.

Bên kia, Phùng Sùng chạy đến Thượng Kinh hai ngày xong liền quyết định trở về Bắc Hải.

Ông cảm thấy chuyến đi này làm cho mình rất phiền muộn.

Vốn là muốn đi tính sổ với Giang Chu, kết quả tự nhiên lại bị chuốc một trận rượu.

Sau đó cmn lại đồng ý chuyện sống chung của hai đứa.

Đây không phải là tiền mất tật mang sao?

Bà mẹ nó chứ, sau này nhất định phải cẩn thận khi ở chung với tên con rể chó má này.

Bằng không thì không biết lúc nào tên này đào hố chờ mình nhảy vào đâu.

Hai ngày cuối cùng của kỳ nghỉ quốc khanh.

Đinh Duyệt trở về Thượng Kinh trước hạn, cũng tiến vào biệt thự của Giang Chu.

Đây là chuyện Giang Chu đã đồng ý với Đinh Duyệt.

Nói là chỉ cần Đinh Duyệt hỗ trợ dọn dẹp vệ sinh, thì sẽ để cho Đinh Duyệt ở vài ngày.

Đinh Duyệt nhân cơ hội này, nàng dự định nhờ Phùng Tư Nhược một chút.

Trước kia, Đinh Duyệt vẫn tự cho mình là cố vấn tình cảm của Phùng Tư Nhược.

Dựa vào chuyện mình xem qua vô số tiểu thuyết ngôn tình, mỗi lần Phùng Tư Nhược gặp phải chuyện không hiểu, thì Đinh Duyệt đều có các loại lý luận suông.

Nhưng bây giờ thì khác.

Phùng Tư Nhược người ta đã là người trải qua cuộc chiến rồi.

Cho nên Đinh Duyệt thấy tò mò đối với chuyện hai người này sống chung trong kỳ nghỉ quốc khánh.

Có điều… Phùng Tư Nhược thật sự có thể trò chuyện về chuyện này với Đinh Duyệt sao?

Không thể chứ??

Buối tối vừa mới lên đèn.

Trong căn phòng khách rộng rãi ở biệt thự.

Ti vi đang phát song một bộ phim mới tên là “Cung”. (Cung tỏa tâm ngọc)

Đây coi như là bộ phim xuyên việt cấp hiện tượng hiếm có của quốc nội.

Một khi phát sóng liền hot đến không thể hot hơn.

Nữ chính Tình Xuyên không cẩn thận mà xuyên việt về triều Đại Thanh, sau đó lại không cẩn thận mà quấn vào cuộc tranh đấu ngôi vị hoàng đế, lại không cần thận mà vị mấy vị A Ca yếu thích.

Vì vậy mà được mọi người xưng là “Vườn Sao Băng” bản cổ trang.

Lúc này, trong màn hình ti vi đang chiếu đến đoạn.

Bát A Ca và Tình Xuyên gặp mặt ở lương đình bên ngoài phủ.

“Ta thích ngươi, ta muốn cưới ngươi làm tiểu thiếp của ta.”

“Người cổ đại các ngươi đều nói như vậy sao?”

“Ta nghiêm túc đấy, chưa từng có nữ nhân nào dám làm càn ở trước mặt ta giống như ngươi, nếu đã có duyên như vậy, ta cho phép ngươi ở bên cạnh ta.”

“Ha hả, sẽ liên lạc lại sau.”

Phùng Tư Nhược ôm chân, cằm đặt trên đầu gối, xem đến mê li.

Không hiểu vì sao mà nàng cảm thấy lời kịch này có hơi quen tai.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận một chút, nhất thời bừng tỉnh đại ngộ.

Hình như nàng và Giang Chu cũng là gặp nhau như vậy.

Có điều, địa điểm không phải là lương đình, mà là bên ngoài phòng tập múa.

Ngày đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Giang Chu.

Giang Chu chỉ nói vài câu mà nàng suýt nữa bị sợ đến phát khóc.

“Biết anh không? Anh là Giang Chu.”

“Không biết cũng không sao, sau này em chính là vợ của anh.”

“Lắc đầu cũng không được, biết chưa?”

Phùng Tư Nhược nghĩ đến đây, không khỏi nở nụ cười ngọt ngào.

Nàng thích Giang Chu.

Cho nên nàng cảm thấy Giang Chu chỗ nào cũng tốt, thậm chí nàng còn cho rằng, con gái khắp thiên hạ này đều phải thích Giang Chu mới đúng.

Hiện giờ, lại đem tâm trạng này chuyển qua tình tiết trong phim truyền hình, nàng liền nhận ra, nhất định là Tình Xuyên sẽ gả cho Bát A Ca.

Bằng không thì còn có thể gả cho ai đây?

Giống như nàng không thể rời bỏ Giang Chu vậy.

Chương 568 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!