Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 569: CHƯƠNG 569: ĐÀO HOA QUÁ VƯỢNG, CÒN NHƯ VẬY LIỀN KHÓ TRÁNH KHỎI KIẾP SỐ! (3)

Trong khi nàng đang suy nghĩ, cửa phòng tắm bỗng nhiên bị mở ra.

Đinh Duyệt vừa tắm rửa xong liền đi qua ngồi xuống cạnh Phùng Tư Nhược.

Hôm nay Đinh Duyệt mới đến Thượng Kinh, lại tàu xe mệt mỏi, hiện giờ tắm nước nóng một phát, liền cảm thấy nhẹ nhàng hơn không ít.

“Tư Nhược, đừng xem phim truyền hình nữa, quá nhàm chán.”

“Chúng ta tâm sự đi? Mau phổ cập khoa học cho mình đi, để mình có thêm chút kiến thức.”

Phùng Tư Nhược lấy lại tinh thần, mờ mịt mà nhìn Đinh Duyệt.

Da thịt tuyết trắng lộ ra vẻ hơi hồng hồng khi ở dưới ánh đèn, nhìn trông vô cùng dễ thương lại mê người.

Bàn chân nhỏ giẫm ở trên ghế sa lon hơi nhúc nhích, trong con ngươi lại giống như chất chứa cả bầu trời sao.

Đinh Duyệt hơi cau mày, gương mặt không có ý tốt: “Ngày nghỉ sống chung thế nào? Thoải mái không?”

“Không… không biết.”

“Chúng ta là chị em tốt nha, chia sẻ với mình một chút thì có làm sao?”

“Mình không muốn.”

Gò má Phùng Tư Nhược đột nhiên đỏ lên, lại xấu hổ mà rụt về sau một cái.

Có một số việc không thể nói, hỏi cũng không được.

Đinh Duyệt thấy thế, nhất thời lại hừ lạnh, rồi lại tiến lại gần Phùng Tư Nhược lần nữa.

“Chúng ta có phải là chị em tốt không?”

“Trước kia, bạn không biết chuyện gì thì mình đều dạy cho bạn, hiện giờ không phải đến lượt bạn dạy mình sao?”

“Bạn chỉ miêu tả cho mình một chút thôi, hai người đã làm những gì?”

Phùng Tư Nhược phồng má lên, bất đắc dĩ mà nhìn Đinh Duyệt.

Gò má của nàng vẫn hơi nóng, đôi chân thì rúc vào một chỗ.

Nàng biết, nếu như mình không nói chút gì đó, vậy chắc chắn là chị em tốt này sẽ không tha cho mình.

“Giang Chu… Giang Chu thích hôn chân mình.”

Trong khi nói chuyện, mu bàn chân của Phùng Tư Nhược căng lên thành một độ cong rất đẹp.

Dường như nàng lại nghĩ đến hình ảnh nào đó, lại không khắc chế được nỗi xấu hổ.

“ …”

“Cái … cái gì cơ?”

“Hôn chân.”

Đinh Duyệt nhất thời trợn tròn mắt lên: “Con bà nó, hai người chơi biến thái như vậy sao?”

Mặt Phùng Tư Nhược đã đỏ đến mức không dám ngẩng đầu lên, yếu yếu ớt ớt mà mở miệng nói: “Bạn… bạn không nên hỏi.”

“Mình lại không nói ra ngoài, sợ cái gì chứ.”

“Ồ…”

Trong khi Phùng Tư Nhược nghĩ ngợi, cửa biệt thự bỗng nhiên kêu lên một tiếng.

Giang Chu vừa trở về từ khách sạn.

Hắn đi vào nhà, sau đó cởi áo khoác, rồi đi vào bếp rót chén nước.

Đi dạo với cha mẹ một vòng, mà hắn còn không đi nhanh bằng hay vợ chồng già luôn.

Có tinh lực này thì đi luyện cái acc phụ đi, vì sao phải dằn vặt đứa con trai này chứ?

“Hai người đang làm gì?”

“Không… không làm gì, xem phim trên tivi thôi.”

Giang Chu liếc mắt nhìn qua ti vi, phát hiện là bộ phim đã xem qua ở kiếp trước.

Hắn nhịn không được mà nổi ý xấu, muốn spoiler một chút.

Đến khi đó, nhất định là Phùng Tư Nhược sẽ rất ủy khuất, nhưng lại không lắm nói gì, muốn dễ thương đến đâu thì sẽ dễ thương đến đó.

Giang Chu nghĩ đến đây, liền mở miệng nói luôn: “Sau này Tình Xuyên sẽ ở cùng với Bát A Ca.”

Giang Chu nói xong, liền nhìn về phía Phùng Tư Nhược.

Không ngờ Phùng Tư Nhược lại không hề tức giận, mà hai mắt lại sáng rực lên.

Nàng đã đoán đúng.

Tình Xuyên nhất định sẽ gả cho Bát A Ca.

Bởi vì ngoại trừ Bát A Ca ra thì còn có thể thích ai chứ?

Giang Chu cảm thấy hơi kỳ lạ.

Phản ứng này hoàn toàn khác với những gì mình nghĩ mà.

“Em không tức giận?”

Phùng Tư Nhược nhíu mũi một cái, có hơi kiêu ngạo: “Em đã đoán được rồi.”

Giang Chu đi vòng qua ghế sa lon, đưa tay ôm nàng ngồi lên chân mình: “Ngày hôm nay ở nhà có ngoan không?”

“Có nha, rất ngoan.”

“Như vậy à, vậy liền thưởng cho em một cái kẹo que.”

Giang Chu móc một cái kẹo ở trong túi ra rồi đưa cho nàng.

Thời đại này, thanh toán bằng điện thoại di động vẫn chưa phổ cập toàn quốc.

Hầu hết thời gian đều cần trả lại tiền lẻ.

Nhưng đám siêu thị kia quá cmn đáng ghé, 5 xu mà cũng không muốn tìm, cho nên thường xuyên trả bằng kẹo quy hay kẹo cao su gì gì đó.

May mà nhà bọn họ có một cô bé thích ăn kẹo ngọt.

Bằng không thì hắn là một người đàn ông, cả ngày cầm mấy cái kẹo que làm gì?

“Này này này, có phải hai người đang cho là mình không tồn tại không?” Đinh Duyệt không nhịn được mà muốn thể hiện cảm giác tồn tại của mình: “Giang Chu, một người sống sờ sờ như vậy mà ông không nhìn thấy à?”

Giang Chu ôm Phùng Tư Nhược, quay đầu nhìn Đinh Duyệt: “Sao bà lại ở đây?”

“Là ông đã đáp ứng tôi, có thể qua chơi với Phùng Tư Nhược!”

“Biết nấu cơm không?”

Đinh Duyệt sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu.

“Nấu canh?”

“Tôi là chị em tốt của vợ ông, chứ không phải người nội trợ mà nhà ông mời đến, được chứ?”

Giang Chu nhếch miệng cười: “Được rồi, đùa chút thôi mà.”

Đinh Duyệt khoanh tay trước ngực, nheo mắt lại: “Nói đi, vài ngày tôi không ở đây, ông đã bắt nạt Tư Nhược nhà tôi thế nào rồi hả?”

“Đừng giả vờ trong sáng, bà ảo tưởng ra rồi còn gì? Vậy mà còn hỏi.”

“Tôi chỉ là muốn biết tỉ mỉ một chút thôi mà.”

Chương 569 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!