Giang Chu bỗng nhiên quay đầu: “Chú Sở, không phải, thật sự có một bà lão bị ngã ở bên ngoài mà.”
Sở Hùng hơi ngẩn ra: “Chỗ nào?”
“Ngài xem, bên chỗ cái dốc ở dưới đèn đường kia kìa!”
Sở Hùng thò đầu ra, nhìn thoáng qua về phía Giang Chu chỉ.
Quả nhiên, bên chỗ cái dốc đó có một bà lão bị ngã xuống đất, bà lão đang chống tay, muốn đứng lên từ vũng bùn.
Nhưng bởi vì vấn đề tuổi tác, trên người cũng không có sức khỏe để sử dụng, cho nên vẫn không thành công.
Hai người liếc nhìn nhau, rồi vội vàng xuống xe.
Sau đó chạy về phía bà lão.
“Bà à, bà không sao chứ?”
Sở Hùng và Giang Chu mỗi người một tay, đỡ bà lão lên.
Bà lão thở hổn hển, vội vàng xoay người nhặt cái rổ nhỏ rơi trên mặt đất.
Trong rổ là một ít rau dại màu xanh, hình như là rau mã đề.
Nông dân đều coi nó là một loại rau cỏ dại, nhưng cũng có không ít người coi nó là đồ ăn, chỉ là mùi vị của nó thật sự là không dám khen.
Giang Chu thấy thế, vội vàng giành trước một bước, nhặt cái rổ nhỏ lên, đưa cho bà lão.
“Bà à, đêm mưa to như này mà bà còn đi đâu vậy?”
“Ai ui, đói không chịu nổi, nên mới đi ra đào ít rau về ăn.”
Sở Hùng nhìn chung quanh một cái: “Không có con cái nào đi theo bà à? Đêm hôm khuya khoắt như vậy quá nguy hiểm!”
Bà lão vươn ba đầu ngón tay: “Nuôi dưỡng ba đứa con gái, gả cho người rồi không trở về nữa.”
“Không trở về?”
Sau khi nghe xong, lòng Sở Hùng lại run lên.
Bà lão nhếch miệng, cũng không biết là khóc hay cười: “Đúng thế, nhiều năm chưa quay về rồi.”
“Nào có con cái nào như vậy chứ?”
“Không thể nói như vậy được, nhà chồng bọn nó rất ghê gớm, không cho bọn nó trở về, nên không trách được.”
“Ý của ngài là, chồng của bọn họ quản rất nghiêm? Không cho họ trở lại?”
“Đúng vậy!”
Bà lão nói xong, liền tập tễnh đi về phía trước.
Mặc dù trước khi đi còn nở một nụ cười, nhưng trong mắt của Sở Hùng, thì đó là một nụ cười đắng chát.
Mặc dù xã hội bây giờ vẫn luôn khởi xướng nam nữ bình đẳng.
Nhưng ở các vùng nông thôn xa xôi, đúng là vẫn còn những thứ rất phong kiến.
Người ở đó vẫn cảm thấy đây là xã hội Phụ Hệ, đàn ông chính là trời là đất của gia đình.
Nếu như gặp một nhà chồng bá đạo, vậy bên nhà mẹ đẻ sẽ rất khổ.
Lúc này, Sở Hùng và Giang Chu đều mang tâm sự nặng nề mà trở về xe.
Hai người khôi phục trạng thái như khi vừa mới lên xe.
Cả hai đều yên lặng klo nói gì, bắt đầu cân nhắc chuyện của mình.
Sở Hùng tâm sự nặng nề là bởi vì cảnh ngộ của bà lão kia.
Nhà bà chỉ có con gái chứ không có con trai, sau khi con gái lập gia đình lại bởi vì nhiều nguyên do mà không thể trở về.
Chỉ để lại một người già không có năng lực làm việc, một người miễn cưỡng sống qua ngày.
Đói bụng đến mức trời mưa to mà vẫn phải chạy ra ngoài đào rau dại ăn cho đỡ đói.
Mà ông cũng chỉ có một đứa gái, không có con trai.
Nếu như Ngữ Vi tìm một người ở vùng khác, nhân phẩm và tâm tính đều không rõ, gia thế bối cảnh đều không biết…
Cuối cùng sẽ trải qua cuộc sống như thế nào, đây là một chuyện khó nói trước được.
Đừng thấy con gái mình bây giờ kiêu ngạo giống như một con Thiên Nga.
Nhưng đến khi gả cho người khác, vậy thì chưa chắc sẽ không bị coi thường hay khinh bỉ.
Dù sao tính tình của con gái mình cũng rất xấu, từ bé đã được nuông chiều quen rồi.
Từ khi sinh ra đến giờ, cũng chỉ có một mình Giang Chu là quản được con bé thôi.
Ngay cả lời nói của một người cha như ông mà còn không bằng Giang Chu kìa.
Mà tên nhóc Giang Chu này, tuy rằng chuyện tình cảm rất lăng nhăng, nhưng nhân phẩm đúng là rất tốt.
Bằng không thì Giang Chu đã không tố cáo nghi phạm, càng không giúp mình phá vụ án bầm thây sông Nam Hà.
Giang Chu có một loại cảm giác có trách nhiệm với xã hội, vậy chắc chắn cũng có một loại cảm giác có trách nhiệm của một người đàn ông.
Nhưng đó không phải thứ để cho Sở Hùng hài lòng, mà chính là gia thế và bối cảnh của Giang Chu.
Ông và Gianh Hoành Sơn là chiến hữu cũ nhiều năm, cả hai đều hiểu nhau rất rõ.
Hiện giờ hai gia đình qua lại tương đối thân thiết, có chuyện gì cũng không phải là bí mật.
Mấu chốt nhất là ở gần nhau.
Dù cho sau này, chẳng may con gái mình bị Giang Chu bắt nạt, vậy cũng có thể chạy về khóc lóc với mình.
Nếu vậy mình liền xông vào sở cánh sát, lấy súng lục ra để bắn nổ đầu chó của Giang Chu.
Sau khi cân nhắc cẩn thận, Sở Hùng bỗng nhiên hiểu ra vì sao bà vợ vẫn luôn kiêu ngạo của mình lại ngầm cho phép chuyện của hai đứa bé rồi.
Trên thế giới này, vốn không có chuyện nào vẹn cả đôi đường cả.
Mấu chốt ở chỗ là lấy hay bỏ thế nào thôi.
Con gái thích Giang Chu, thậm chí đã thích đến mức độ si mê.
Giang Chu cũng rất thích hợp với con gái, rất thích hợp với gia đình ông.
Nghĩ đến nghĩ lui, cái thẳng nhóc này lại là lựa chọn tốt nhất?
Chương 584 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]