Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 585: CHƯƠNG 585: CHA VỢ CHẶN CỬA!

Sở Hùng thở dài, nhìn về phía Giang Chu đang có tâm sự nặng nề: “Sau này hãy đối xử tốt với con gái của chú một chút, bằng không chú sẽ vặn đầu chó của cháu xuống thật đấy.”

“Ah, vâng…”

Sở Hùng hít sâu một hơi, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.

Lúc này, Giang Chu vẫn là dáng vẻ tâm sự nặng nề như cũ.

Chẳng lẽ mình thật sự là Khí Vận Chi Tử?

Bằng không thì tại sao đêm hôm khuya khoắt rồi mà còn có một bà lão chạy ra hỗ trợ chứ?

Lúc nãy, hắn và Sở Hùng đang nói đến chỗ then chốt.

Chỉ cần hơi không cẩn thận một chút thôi liền có thể chọc giận cha vợ rồi.

Dưới tình huống căng thẳng như vậy, đột nhiên lại có một bà lão chạy ra thuyết phục thay mình.

Khá lắm, mình được thần linh quan tâm giúp đỡ rồi hả?

Giang Chu ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, còn có thể nhìn thấy bóng người mơ hồ của bà lão.

Không có lắc mình biến mất, cũng không có đột nhiên bay lên trời.

Hít…

Có lẽ là mình cả nghĩ quá rồi.

Trong radio truyền đến một trận dự báo thời tiết.

“Đài khí tượng thành phố T tuyên bố.”

“Cơn mưa này có thể duy trì liên tục hai đến ba ngày.”

“Nhiệt độ thấp nhất là 13 độ, nhiệt độ cao nhất là 15 độ…”

Giang Chu nghe thấy giọng nói của chị gái phát thanh, liền co đầu rụt cổ ở trong xe, trong lòng lại thấy hơi khó chịu.

Hắn cao hơn 1m8, rúc tại không gian nhỏ như vậy căn bản là không ngủ nổi.

Chỉ đôi chân dài này thôi đã không có chỗ để rồi.

“Chú Sở, ngài đã ngủ chưa?”

“Chú Sở…?”

Sở Hùng nghe tiếng liền thở dài: “Chú vừa mới ngủ, tên nhóc thối nhà cháu rốt cuộc muốn làm gì?”

Giang Chu sờ sờ mũi của mình: “Hay là chúng ta đừng rúc ở trong này nữa? Quá khó chịu.”

“Vậy cháu muốn đi đâu? Bãi đất hoang bên kia à?”

“Chúng ta đi vào khách sạn…”

“Không phải đã nói hết phòng rồi sao? Ngủ ở chõ nào? Ngoài hành lang cũng lạnh lắm.”

Giang Chu ho khan một tiếng để che giấu xấu hổ: “Chú Sở, cháu nói ra chú đừng đánh cháu nhé?”

Sắc mặt Sở Hùng chợt thay đổi: “Chú cho cháu biết, cháu đừng hòng vào phòng của Ngữ Vi.”

“Không phải, cháu nói là đi thuê thêm hai phòng nữa, thế nào?”

“Không thể nào, không phải đã nói là hết phòng rồi sao, không còn phòng…”

Sở Hùng còn chưa nói hết lời, bỗng nhiên trợn tròn mắt lên: “Cái tên Vương Bát Đản này, lẽ nào là do cháu giở trò quỷ?”

Giang Chu nắm chặt cửa xe, chuẩn bị tùy thời tẩu thoát: “Chú Sở, nếu như muốn ngủ ở trong xe, vậy chú cứ tiếp tục thẩm vấn đi.”

Sở Hùng không khỏi quay cái cổ đã hơi cứng của mình, nếu như thật sự ngủ ở trong xe, vậy có lẽ ba ngày nữa cũng không khỏi.

Tên con rể chó má này quá lắm trò.

Lúc nãy mình phải lấy bản lĩnh cảnh sát hình sự ra để hỏi thêm vài câu mới đúng.

Như vậy thì không cần nằm hơn một tiếng ở trong cái xe rởm này rồi!

“Chú Sở, chú có đi hay không?”

“Đi!”

Vì vậy, hai người xuống xe, khóa kỹ cửa xe, rồi lại quay vào khách sạn lần nữa.

Lúc này, đã là tám giờ hơn rồi.

Cô gái tiếp tân vẫn đang cày phim, nhưng trên mặt đã có vẻ buồn ngủ.

Vừa thấy hai người đi vào, lập tức chu mỏ lên: “Sao lại quay về rồi?”

Giang Chu cầm ví tiền đập lên bàn: “Thuê phòng, không chịu nổi rồi.”

Cô gái tiếp tân nhịn không được mà che miệng cười trộm: “Lần đầu tiên thấy người mang cha vợ đi khách sạn.”

“…”

Mặt Sở Hùng đen xì, nắm đấm đã kêu ken két.

Giang Chu thấy thế, nhịn không được mà sờ cổ mình một cái.

Cũng may cũng may, đầu vẫn còn trên cổ.

“Được rồi, phòng ở bên cạnh bị nữ sĩ kia, thang máy ở bên phái.”

“Cảm ơn.”

Giang Chu cầm thẻ phòng, đi vào thang máy với cha vợ.

“Đưa thẻ phòng cho chú xem nào.”

“Đồ chơi này có gì mà xem, chọn số cho hên à?”

Sở Hùng không để ý đến Giang Chu, mà trực tiếp cầm hai cái thẻ phòng trong tay Giang Chu lên xem.

Con gái ở phòng 302.

Hai chiếc thẻ này lần lượt là 303 và 304.

Sở Hùng suy nghĩ một chút, đưa một chiếc thẻ qua cho Giang Chu: “Cháu ở 304, chú sẽ ở phòng 303.”

“???”

Thật sự là chọn số lấy hên sao?

Làm cảnh sát mà còn có loại thói quen này sao?

Giang Chu cũng không coi ra gì, cầm thẻ phòng rồi đi về phòng của mình.

Hắn mở cửa phòng, cởi áo khoác, rồi trực tiếp nhào lên giường.

Khá lắm, vẫn là giường thoải mái hơn.

Người phát minh ra giường, xứng đáng được nhận giải Nobel.

Giang Chu lẳng lặng nhìn trần nhà, giờ hắn lại không thấy quá buồn ngủ nữa.

Lúc nãy ở trong xe thấy rất buồn ngủ là bởi vì nằm quá khó chịu, vì vậy Giang Chu đành phải ép buộc mình đi ngủ, như vậy thì có thể tốt hơn một chút.

Hiện giờ đi vào khách sạn, nhìn đồng hồ mới hơn tám giờ, ai cmn có tâm tư đi ngủ nữa chứ?

Giang Chu nhịn không được mà cầm điện thoại di động lên, mở QQ của Sở Ngữ Vi ra.

“Em đang làm gì thế?”

“Em vừa mới tắm rửa xong, hai người vẫn còn ở trong xe à?”

“Không, lại thuê thêm hai phòng nữa rồi.”

Sở Ngữ Vi gửi một dấu chấm hỏi qua: “Khách sạn đã nói là chỉ còn một gian phòng thôi cơ mà?”

Chương 585 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!