Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 593: CHƯƠNG 593: DANH TIẾNG XUỐNG ĐÁY! (3)

Thật ra thì Phùng Nhạc vẫn luôn là một người rất có chủ kiến.

Trong công ty Phi Độ, ông ta vẫn luôn đống vai một nhân vai nói một không hai.

Nhưng bây giờ, chuyện này liên quan đến một nửa tài sản của ông ta.

Ông ta không thua nổi, cho nên không thể không cẩn thận hơn một chút.

Muốn giải quyết vấn đề thì phải giao cho người chuyên nghiệp, đây là thường thức rồi.

Hơn nữa trước kia Giang Chu cũng lộ ra vẻ thận trọng, làm đầu chắc đấy, hoàn toàn chính xác là đã tạo cho Phùng Nhạc một cảm giác rất an toàn.

Phùng Nhạc suy nghĩ một lát, rồi cảm thấy Giang Chu nói cũng không sai.

“Được rồi, vậy liền nghe Giang tổng và Quý tổng đi, chúng ta tuyên bố thông báo bồi thường trước, rồi chờ độ hot của chuyện này giảm xuống.”

“Tất cả bộ phận đều phải hành động ngay lập tức, đừng lại giống như một đám phế vật!”

“Ngoài ra, Minh Khôn, cậu đến phòng làm việc của tôi một chút, tôi có chuyện muốn nói với cậu!”

Tất cả mọi người nghe thấy lời của Phùng Nhạc, toàn thân liền run lên.

Sau đó bọn họ vội vàng bối rối mà rời khỏi chỗ ngồi, rồi trở về cương vị làm việc của mình.

Cùng lúc đó, Quý Tử Hàm quay đầu nhìn về phía Giang Chu.

Hôm nay nàng đánh mắt màu quýt, nhìn trông có thêm vài phần kiều mị.

“Giang tổng, khi nào cậu có thời gian, tôi muốn tâm sự với cậu một chuyện.”

Giang Chu hất hất mái tóc của mình: “Bây giờ có thời gian, nhưng tôi muốn đi vệ sinh, cô có muốn đi tè với tôi không?”

Quý Tử Hàm cắn môi, lông mi hơi run lên: “Được, vậy thì cùng đi!”

“Thôi quên đi, tôi cảm thấy Phật Tổ mà biết sẽ trách tội tôi mất.”

Giang Chu mỉm cười, quay người rời khỏi phòng họp.

Quý Tử Hàm thấy vậy, hơi do dự một chút rồi đi đi theo.

Hai người một tiếng một sau đi đến phòng về sinh, đối mặt với cái gương ở trước bồn rửa tay bên ngoài hành lang.

Tấm gương sạch sẽ chiếu rọi khuôn mặt xinh đẹp và dáng người có lồi có lõm của Quý Tử Hàm.

Hôm nay nàng mặc một chiếc váy zip màu đen, bắp đùi trắng như tuyết như ẩn như hiện ở bên dưới.

“Tôi cảm thấy có người đã cố tình tạo ra vụ phong ba hàng giả này.”

Giang Chu có bội phục mà liếc nhìn Quý Tử Hàm một cái: “Cô cảm thấy là ai làm?”

Quý Tử Hàm hơi nhíu mày: “Đối thủ cạnh tranh.”

“TaoBao và Kinh Đông đều đã đi lên quỹ đạo, nên họ sẽ không coi Tụ Mỹ ra gì đâu, nhưng nền tảng thương mại điện tử khác thì chẳng ra hồn, ai sẽ cố tình đối phó với Tụ Mỹ?”

“Nhưng ngoại trừ đối thủ cạnh tranh đã thiết kế hãm hại ra, thì tôi thực sự không tìm ra lý do nào khác cả.”

Giang Chu chép miệng một cái: “Có lẽ thật sự chỉ là trùng hợp thì sao?”

Quý Tử Hàm quay đầu nhìn Giang Chu: “Thủ đoạn của đám người đòi quyền lợi kia rất chuyên nghiệp, hiển nhiên là có người đang dẫn dắt bọn họ.”

“Không nên nghĩ quá nhiều, phải nhớ điều quan trọng nhất bây giờ là giải quyết vấn đề, chuyện truy cứu trách nhiệm để sau này rồi tính tiếp.”

“Cậu nói đúng, bây giờ giải quyết vấn đề mới là quan trọng nhất.”

Quý Tử Hàm hít sâu một hơi, lại nhìn Giang Chu ở trong gương.

Nàng cảm thấy người này rất kỳ quái, rõ ràng là nhỏ hơn mình sáu bảy tuổi, nhưng lại thành thục và trưởng thành hơn mình nhiều.

Giống như lần phong ba hàng giả này vậy.

Ngay cả một lão hồ ly tung hoành trong giới kinh doanh nhiều năm như Phùng Nhạc mà còn cảm thấy bối rối và luống cuống, nhưng mà Giang Chu này lại hoàn toàn không có bất kỳ lo lắng nào.

Thậm chí ngay cả biểu cảm cũng chưa từng thay đổi.

Trong tay Giang Chu cũng có một bộ phận cổ phần của Tụ Mỹ.

Tụ Mỹ gặp nguy cơ, tương đương với chuyện lợi ích của Giang Chu bị xâm hại.

Quý Tử Hàm nhìn Giang Chu khom lưng rửa mặt, trái tim bỗng nhiên lại đập thình thịch.

Mình là một người phụ nữ 27 tuổi, mà đối phương chỉ là một sinh viên trẻ mới hơn 20 tuổi, vì sao mình lại có một loại cảm giác như em gái nhìn thấy anh trai vậy?

Đúng lúc này, Giang Chu ngẩng đầu lên, lau nước ở trên mặt.

“Nhìn cái gì vậy? Lo lắng thế cơ à?”

Quý Tử Hàm lấy lại tinh thần, gò má đỏ ửng: “Nhìn một tên cặn bã nam chứ nhìn gì.”

“???”

Mặt Giang Chu tràn đầy vẻ mờ mịt.

Mình làm cái mịa gì sao?

Hắn lau tay một chút, rồi ném giấy vào thùng rác.

“Quý tiểu thư, tôi có một chuyện muốn nói cho cô biết trước.”

Quý Tử Hàm nhìn Giang Chu: “Chuyện gì?”

Giang Chu yên lặng một lát: “Tôi định bán cổ phần trong tay mình, rời khỏi hạng mục hợp tác lần này.”

“Bởi vì chuyện hàng giả lần này sao?”

“Không phải, tôi có suy nghĩ của mình, hy vọng cô có thể truyền đạt cho Phùng tổng giúp tôi.”

Quý Tử Hàm thấy hơi kinh ngạc.

Dưới tình hình hiện tại, bán cổ quyền là một hành động rất ngu xuẩn.

Bởi vì Tụ Mỹ vừa tao ngộ nguy cơ, giá trị cổ quyền giảm mạnh.

Chuyện này tương đương với chuyện bán hàng hóa tại khi nó có giá rẻ nhất.

Vì sao đây?

Vì thiếu tiền xoay vòng sao?

Giang Chu mỉm cười, quay người rời khỏi nơi đó.

Chờ độ hot giảm bớt?

Làm sao có thể chứ.

Tiếp đó mới là bắt đầu thôi.

Hắn đã bơm thêm rơm và củi cho phong ba hàng giả này rồi!

Chương 593 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!