Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 594: CHƯƠNG 594: ANH THÍCH TẤT CHÂN, VẬY EM TẶNG CHO ANH NHA!

Từ Phi Độ trở về đại học Thượng Kinh đã là xế chiều.

Lúc này, khí trời sáng sủa, ánh nắng ôn hòa.

Một đoàn nữ sinh viên thanh xuân tịnh lệ ôm sách vở tràn ra khỏi tòa nhà dạy học.

Các nàng có người mặc váy dài, có người mặc quần jean bó sát người.

Những đôi chân thon dài mà tinh tế kia khiến cho Giang Chu đang ngồi xổm dưới lầu hoa cả mắt.

Thảo nào lại có nhiều người mơ ước được học đại học như vậy.

Nhìn bộ ngực đầy đặn mà phong thái mê người kia, đơn giản chính là thiên đường của đám háo sắc.

Những người không được học đại học trên đời này, quả thực là thua thiệt chết.

Trong lúc Giang Chu suy nghĩ lung tung, trên con đường nhỏ ở rừng cây bỗng nhiên xuất hiện một bóng người cao gầy.

Nàng mặc một cái áo sơ mi dài, bên dưới là một cái váy màu đen.

Mái tóc dài được thắt thành bím, mỗi khi di chuyển lại rung lên.

Cái mũi nhỏ xinh xắn, làn da trắng nõn, nhất định là đại danh từ của thanh thuần và trong sáng rồi.

Giang Chu đang nhìn chân thấy thế, hai mắt không khỏi sáng lên, lại không nhịn được mà ngẩng đầu lên nhìn mặt nàng.

Kết quả là Giang Chu vừa nhìn thấy mặt nàng thì lại sững sờ, rồi lập tức chuyển ánh mắt đi.

Con bà nó, thế mà lại là cô em vợ của mình.

Lỗi rồi lỗi rồi.

Lúc này, Phùng Y Nhất cũng nhìn thấy Giang Chu, nàng lập tức hớn hở chạy qua, đuôi lông mày không khỏi hiện lên ý cười.

“Ai, anh rể, anh ngồi xổm ở chỗ này làm gì nha?”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Rơi mấy đồng tiền xu, đang ngồi tìm.”

Phùng Y Nhất cũng ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào Giang Chu: “Không đúng, anh nhặt tiền thì vì sao không nhìn xuống dưới đất?”

“Ah… cái này…”

“Ồ, em hiểu rồi, anh đang ngắm chân đúng không?”

Giang Chu xoa xoa bắp chân đã tê dại của mình: “Nói bậy, ngắm chân rất nhàn chán, anh ghét nhất là ngắm chân.”

Phùng Y Nhất hừ hừ hai tiếng, lại vẫy vẫy tay về phía sau: “Nhã Nhã, bạn mau qua đây cho anh rể mình thưởng thức một chút.”

“Anh rể anh rể, em là Nhã Nhã!”

Trong khi nói chuyện, chị em tốt của Phùng Y Nhất đã lắc eo xuất hiện.

Giờ phút này, Giang Chu mới hiểu được vì sao Phùng đần độn lại gọi cô bé này qua đây.

Cô bé Nhã Nhã này lại mặc một cặp tất chân màu đen.

Hai chân thon dài cân xứng mà thẳng tắp, chỉ kém Phùng Tư Nhược nhà mình một chút xíu.

Giang Chu hít sâu một hơi: “Sinh viên phải lấy việc học làm chủ! Hai đứa mau đi học đi!”

Phùng Y Nhất nhìn trái lại nhìn phải một cái: “Anh rể, chiều nay anh không có tiết à?”

“Có chứ, đang chờ chị em đến đây.”

“Ah! Rõ ràng là chị em đã sống ở ngoài với anh rồi cơ mà, tại sao hai người lại không đi chung?”

“Ồ, mấy hôm nay chị em hơi mệt, nên đòi về ký túc xá để nghỉ ngơi.”

Phùng Y Nhất nghe không hiểu lắm: “Vì sao chị em lại mệt nha? Hai người lại quét dọn vệ sinh rồi à?”

Giang Chu nhớ lại mấy đêm đại chiến, nhịn không được mà mở miệng nói: “Chuyện của người lớn, trẻ con không nên hỏi nhiều.”

“Ồ, vậy chúng em đi trước nha.”

“Mau cút đi!”

Giang Chu khoát tay, thuận tiện liếc mắt nhìn tất chân của Nhã Nhã một cái.

Ừm, cuộc sống đại học tốt thật.

Có điều, động tác này của hắn không trốn được ánh mắt của Nhã Nhã.

“Anh rể, anh thích à? Có muốn em tặng anh một cái không?”

Giang Chu hơi sững sờ: “Em gặp ai cũng tặng à?”

Nhã Nhã lập tức lắc đầu: “Làm sao có thể chứ, em sùng bái anh cho nên mới có thể tặng nha.”

“Anh có gì mà sùng bái chứ?”

Phùng Y Nhất và Nhã Nhã liếc mắt nhìn nhau: “Anh rất được hoan nghênh ở trong đám sinh viên với có được không hả, giáo viên gây dựng sự nghiệp suốt ngày kể chuyện của anh.”

Giang Chu chép miệng một cái: “Hóa ra đại học Thượng Kinh coi anh thành tài liệu tuyên truyền rồi à.”

“Anh rể, rốt cuộc anh có muốn hay không nha?”

“Em cứ mặc trước đi, trời thu khá lạnh, chờ buổi tối rồi tính.”

Nhã Nhã vốn chỉ khiêu khích Giang Chu một chút thôi, nhưng không ngờ Giang Chu lại to gan lớn mật như vậy.

Dám tán tỉnh con gái nhà người ta ở trước mặt cô em vợ luôn à?

Giang Chu không sợ Phùng Y Nhất tố cáo với chị gái mình sao?

Gò má Nhã Nhã đột nhiên đỏ lên, lại ngượng ngùng mà lôi kéo Phùng Y Nhất chạy đi.

Giang Chu thấy thế liền cười tủm tỉm, tiếp tục ngồi xổm xuống để tìm kiếm đồng tiền xu không tồn tại kia.

Cũng không lâu sau, bóng người của Phùng Tư Nhược xuất hiện trước cửa tòa nhà dạy học.

Hôm nay nàng mặc một cái váy hoa dài, để lộ cái cổ trắng nõn và xương quai xanh.

Đôi mắt trong suốt dưới hàng mi dài đang tỏa sáng lấp lánh, hình như còn có sóng nước nhộn nhào.

Phùng ngốc manh vừa nhìn thấy Giang Chu, hai mắt lập tức sáng lên, sau đó liền chạy lon ton đến trước người hắn.

Lại đưa tay vào trong túi xách để tìm tòi, rồi lấy một viên kẹo hoa quả ra.

Giang Chu cầm kẹo lên, bóc vỏ rồi nhét vào miệng.

“Nghỉ ngơi hai ngày ở ký túc xá rồi, đã hết mệt chưa, tối nay có muốn về nhà không?”

Khuôn mặt Phùng Tư Nhược đỏ lên, yếu yếu ớt ớt mà mở miệng: “Nghĩ ngơi vài ngày nữa có được không nha…”

Giang Chu nhịn không được mà xoa xoa đầu của nàng: “Loại chuyện này, không phải nghỉ ngơi là có thể khỏe, em phải thử nghiệm tập mãi thành quen đi.”

“Hmm…”

Chương 594 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!