Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 600: CHƯƠNG 600: TÌM MỘT ÔNG CHÚ THẬT THÀ!

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

Sau khi họp xong, thời gian cũng đã đến hai giờ chiều.

Giang Chu trở về phòng làm việc của Tô Nam, nhẹ nhàng véo gương mặt đang ngủ say của nàng.

Lúc ngủ, cô bé này rất biết điều, không ầm í không náo loạn.

Toàn thân cuộn ở trên ghế sa lon, khóe miệng còn có nước dãi trong suốt chảy xuống.

Giang Chu nhịn không được mà lấy điện thoại di động ra, chụp cho nàng một tấm.

Sau đó kéo áo khoác ra, rũ hai cái rồi lại đắp lên người nàng.

Giang Chu ngồi trong phòng một lúc lâu, rồi lại quay về phòng họp.

Ba giờ chiều, mặt trời đã bắt đầu di chuyển về phía tây.

Một người đàn ông xa lạ mặc tây trang đi vào công ty Kinh Nam, dáng người của người này rất mập mạp, có thể dùng từ bụng phệ để hình dung.

Cánh tay phải của ông ta còn kẹp một cái cặp công văn, nhìn rất có một loại cảm giác nhân viên thương vụ.

Phía sau ông ta còn có một ông chú mặc đồng phục làm việc màu xanh đậm.

Hai người cùng đi vào, hình như quan hệ là cấp trên và cấp dưới.

Người mặc âu phục ngẩng đầu bước đi, còn người mặc đồng phục lao động thì cúi đầu khom lưng đi ở phía sau.

“Xin chào, tôi tìm Tô tổng.”

Nhân viên tiếp tân khẽ ngẩng đầu: “Xin chào tiên sinh, ngài có hẹn trước không?”

Người mặc tây trang móc danh thiếp ra, đặt lên bàn: “Tôi là Hồng Thái, ông chủ của hãng chế biến mỹ phẩm xxx.”

“Ồ, thì ra là ông chủ Hồng, vậy mời ngài theo tôi, Giang tổng đang chờ ngài.”

“Giang tổng? Không đúng, hình như là Tô tổng gọi chúng tôi đến mà.”

“Giang tổng là bạn trai của Tô tổng, hai người họ là một.”

“Ồ ồ, thì ra là như vậy!”

Hồng Thái đưa cặp công văn của mình cho ông chú mặc đồng phục ở phía sau.

Sau đó, hai người đi theo nữ tiếp tân qua khu làm việc, tiến vào cánh cửa chỉ khép hờ của phòng họp.

“Giang tổng, vị này chính là ông chủ Hồng.”

“Hai vị, mời ngồi, Mộc Mộc, cô đi rót nước cho họ đi.”

Nữ tiếp tân gật đầu, quay người rời khỏi phòng họp.

Lúc này, Giang Chu đặt chén trà xuống, đưa tay ra hiệu cho hai người ngồi xuống.

“Hồng tiên sinh đúng không?”

Hồng Thái gật đầu, nhìn Giang Chu một cái, ánh mắt lập tức trở nên kinh ngạc: “Ngài là Giang tổng của đầu tư Chu Tinh đúng không?”

Giang Chu cảm thấy hơi bất ngờ: “Ông biết tôi à?”

“Đoạn thời gian trước đã xem qua tin tức về ngài, ngài còn trẻ tuổi hơn cả trên ti vi nữa, thực sự là tuổi trẻ tài cao mà!” Hồng Thái không nhịn được mà cảm thán: “Tôi đoán ngài tối đa cũng 30 nhỉ? Tuyệt đối không cao hơn 30 đâu!”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Ông không thấy tin tức nói tôi là sinh viên học đại học à?”

“HIện giờ, nghiên cứu sinh hoặc thạc sĩ gì gì đó đều thích tự gọi mình là sinh viên, thực sự là quá khiêm tốn.”

“Thôi bỏ đi, chúng ta không nói chuyện tuổi tác nữa.”

Giang Chu nói xong, vô thức sờ lên mặt của mình.

Hắn kiểu, ông đây mới 21 tuổi, có thể già như vậy sao?

Chẳng lẽ vài ngày trước bị cô bé Phùng Tư Nhược kia hút khô rồi không?

Không được, tối nay phải đi ăn thận bồi bổ mới được.

“Giang tổng, hóa ra ngài là bạn trai của Tô tổng à?”

Giang Chu lấy lại tinh thần, mỉm cười nói: “Đúng thế, nhưng không có bao nhiêu người biết chuyện này, xin ông hãy giữ bí mật giúp tôi.”

Hồng Thái lập tức gật đầu: “Tôi hiểu tôi hiểu, đàn ông mà, nhất là các ông chủ lớn thì đều thích tuyên bố rằng mình vẫn đang độc thân.”

“Xem ra ông chủ Hồng cũng thích nói mình độc thân khi ở bên ngoài nhỉ.”

“Ha ha, tất cả mọi người đều ngầm hiểu mấy chuyện này mà.”

Giang Chu nhịn không được mà nhìn Hồng Thái một cái.

Ngầm hiểu cái lông.

Ông đây không phải loại cặn bã nam đó.

Chỉ là không muốn bị người ta biết quan hệ giữa Kinh Nam và Chu Tinh thôi.

Miễn cho ảnh hưởng đến kế hoạch sau này, miễn cho Phùng Nhạc cảnh giác quá sớm.

“Ồ đúng rồi, Giang tổng, tôi đã mang người ngài muốn đến rồi đây.” Hồng Thái chỉ chì vào ông chú mặc quần áo đồng phục ở bên cạnh: “Anh ta là Cao Vệ Quân, là công nhân ở trong xưởng, ngài có thể gọi anh ta là Lão Cao, miệng anh ta cũng không tệ.”

Giang Chu nhìn ông chú mặc đồng phục kia: “Xin chào, trước kia ông đã từng được phỏng vấn chưa?”

“Không… không có.”

“không có gì, thử vài lần là được rồi.”

Giang Chu lấy một văn kiện ra, đưa qua: “Đọc cái này tôi cho tôi nghe trước, xem có thích hợp hay không!”

Cao Vệ Quân hơi khẩn trương, lau lau tay vào quần áo, rồi dùng hai tay tiếp nhận cái bản thảo kia.

“Tôi là xxx…”

“Không phải, cái xxx này là tên của ông.”

Cao Vệ Quân hơi sững sốt một chút: “Nhưng tôi là Cao Vệ Quân, chứ không phải xxx mà.”

Giang Chu có chút bất đắc dĩ, liền đưa tay cầm bảo thảo, gạch bỏ ba cái xxx kia đi, đổi thành tên của Cao Vệ Quân.

Hồng Thái có hơi xấu hổ: “Đầu óc của anh ta không nhanh nhạy cho lắm, nhưng nói chuyện không có vấn đề gì.”

“Ừm, được rồi, đọc lại đi.”

Cao Vệ Quân cầm bản thảo đã được thay đổi lên, hít sâu một hơi.

“Tôi là Cao Vệ Quân, là một thương gia trên Tụ Mỹ, bởi vì đã bán hàng nháy, cho nên lên đây để xin lỗi mọi người.”

“Vì bù đắp tổn thất của mọi người, tôi quyết định lấy danh nghĩa riêng của mình, bồi thường gấp ba lần cho tất cả những người đã mua phải hàng nhái của tôi.”

“Nhưng sản phẩm của chúng tôi không phải loại hàng giả như mọi người đã nghĩ.”

Chương 600 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!