Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 601: CHƯƠNG 601: TÌM MỘT ÔNG CHÚ THẬT THÀ! (2)

Cao Vệ Quân hít một hơi: “Xí nghiệp của chúng tôi vốn là một nhà máy làm thay cho các thương hiệu chính hãng, mặc kệ là kỹ thuật hay là năng lực thì đều không thua gì các nhà máy của thương hiệu chính hãng cả…”

“Nhưng bởi vì không có giá trị thương hiệu, cho nên chỉ có thể làm đại lý gia công cho các thương hiệu nước ngoài.”

“Nhưng trên thực tế, tôi hy vọng có thể làm ra một thương hiệu mỹ phẩm tốt nhất cho người trong nước sử dụng.”

“Sản phẩm từ nhà máy sản xuất của chúng tôi có chất lượng không hề kém hơn những sản phẩm của các thương hiệu chính hãng kia.”

“Nếu như mọi người không tin, có thể đi đến các cơ cấu kiểm tra để đo lường và kiểm tra thành phần của sản phẩm.”

“Trên thực tế, sau khi các thương hiệu lấy sản phẩm mà chúng tôi sản xuất xong, liền sẽ dán nhãn hiệu của bọn họ lên, giá cả liền đắt hơn 5 6 lần, nhưng tất cả đều giống nhau như đúc.”

“Mấy năm nay, tôi vẫn chứng kiến tất cả mọi người nói rằng đồ ngoại quốc tốt hơn đồ trong nước.”

“Rõ ràng là đồ ngoại quốc đắt đến chết, nhưng mọi người lại thấy rất đáng giá.”

“Rõ ràng là đồ trong nước có ưu đãi nhiều hơn, nhưng mọi người lại không nhìn trúng.”

“Nhưng tất cả mọi người không biết là, đồ ngoại quốc mà mọi người đang sử dụng, thật ra tất cả đều là những nhà máy làm thay của chúng tôi sản xuất ra.”

“Nếu như đồ đều như nhau, vì sao mọi người phải dùng giá cả cao hơn để mua một cái nhãn hiệu không có tác dụng gì?”

“Tôi rất xin lỗi vì chuyện lần này đã quấy nhiễu mọi người, cho nên tôi quyết định, rời khỏi Tụ Mỹ.”

“Nếu như mọi người cảm thấy sản phẩm của chúng tôi không tệ, có thể đi qua Pinxixi để đặt hàng.”

“Lão Cao tôi quyết định làm nhãn hiệu của chính mình, muốn làm nhãn hiệu quốc nội, để nói cho mọi người biết, hàng trong nước chưa chắc đã kém hơn hàng nước ngoài.”

“Nếu như mọi người dùng thỏa mãn, có thể đến Pinxixi để đặt hàng, đăng ký Pinxixi là có thể nhặn bao lì xì 100 đồng, còn có thể lĩnh 100 triệu.”

Giang Chu nghe Cao Vệ Quân đọc diễn cảm một lượt, không nhịn được mà cười một tiếng.

Cmn, tướng mạo của Lão Cao này rất thành thật trung thực, trung thực đến mức chỉ cần mở miệng thôi đã làm cho người ta có vài phần tin tưởng rồi.

“Rất tốt.”

“Cảm ơn Giang tổng khích lệ.”

“Như này đi, ông ở đây học thuộc bản thảo, sau đó tôi sẽ tìm người dẫn đi ông làm phỏng vấn.”

“Vâng vâng.”

Giang Chu gật đầu, cầm chén trà lên uống một hớp.

Thật ra thì nhà máy làm thay tự bán sản phẩm là trái với điều khoản hợp đồng.

Bằng không thì các nhà máy này đã bán hàng giả từ lâu rồi chứ không làm đại lý cho người ta.

Có điều, mặt ngoài thì có thể không bán, nhưng bên dưới thì bán không ít.

Nhưng đánh bóng sát biên này cũng không phải mục đích của Giang Chu.

Hắn chỉ cần một mánh lới, để cọ độ hot của Tụ Mỹ mà thôi.

Thuận tiện đem hành vi bán hàng giả này lộ ra cho tất cả mọi người biết.

Dù sao Pinxixi cũng là một nền tảng chuyên bán hàng giả và hàng giá thấp.

Nếu không đem hành vi bán hàng giả này nói trắng ra, sau này bị chống lại thì biết làm sao bây giờ?

Vậy còn kinh doanh kiểu gì?

Hoàng hôn buông xuống, sáng ở bên ngoài trở nên u ám hơn nhiều.

Tô Nam tỉnh giấc, xoa xoa hai con mắt của mình.

“Đã sáu rưỡi rồi à…”

Nàng duỗi người, chỉ cảm thấy đầu óc vẫn hơi mơ hồ.

Nhưng sau khi nàng thu hồi ánh mắt từ đồng hồ treo tường, lại không khỏi nhìn về phía ghế ở sau bàn làm việc của mình.

Lúc này, ánh sáng bên ngoài cửa sổ vẫn sáng rỡ hơn bên trong cửa sổ.

Giang Chu đang ngồi trên ghế làm việc của nàng, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.

Tô Nam nhìn một lúc, lại không khỏi hơi thất thần.

Thật ra thì dáng người của Giang Chu rất khá.

Dù sao hắn cũng khá cao, chân lại dài.

Thuộc về loại cởi quần áo thì có thịt, mặc quần áo lại hơi gầy.

Bởi vì trong phòng không bật đèn, những tia ánh sáng sót lại của một ngày tràn vào qua khung cửa sổ khổng lồ sát đất.

Khiến cho mặt mũi và cơ thể của Giang Chu được chiếu sáng một nửa, một nửa còn lại chìm trong bóng tối âm u.

Tô Nam nhìn đến ngơ ngơ ngác ngác.

Nàng cảm thấy cảnh tượng này quá đẹp, đẹp đến khó hiểu luôn.

Để cho trái tim nhỏ của nàng đập thình thịch, giống như vừa mới động vài cái công tắc động lòng nào đó vậy.

Nhưng mà rất nhanh, Tô Nam đã tỉnh hồn lại.

Phi phi!

Mình đang suy nghĩ gì thế.

Tên boss khốn khiếp nhà mình hoàn toàn không liên quan gì đến chữ đẹp cả, được chứ?

Xem ra mình thật sự bị bệnh quá nghiêm trọng rồi.

Không được, phải tìm thời gian đi tâm sự với bác sĩ tâm lý thôi.

Đúng lúc này, Giang Chu nghe thấy tiếng động liền nghiêng đầu qua.

“Tỉnh rồi à? Ngủ lâu phết rồi đấy!”

Tô Nam lấy lại tinh thần, nhăn mũi lại: “Không phải xong việc thì anh sẽ đi sao, tại sao còn ở đây?”

Giang Chu thả con chuột xuống: “Lo lắng cho cô ngủ một mình ở đây, cho nên mới ngồi chờ cô tỉnh giấc rồi mới đi.”

“Thôi đi, nói dễ nghe thật, tôi mới không thèm tin.”

“Được rồi, tôi đi đây, cô có muốn trở về trường học với tôi không?”

Chương 601 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!