Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 602: CHƯƠNG 602: KHÔNG BIẾT THỞ KHI HÔN!

Tô Nam suy nghĩ một chút, lại liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc này đã qua giờ tan làm rồi, trong công ty đã trống rỗng.

Bầu trời bên ngoài tràn ngập ráng mây đỏ, từng mảnh từng mảnh giống như vẩy cá.

Nàng không khỏi cảm thấy cái bụng trống trơn.

“Anh ăn cơm tối chưa? Hay là chúng ta ăn ở đây đi?”

“Nơi này?” Giang Chu suy nghĩ một chút, bỗng nhiên trợn tròn mắt lên: “Lại là canh thịt dê?!”

Mặt Tô Nam đỏ lên: “Sao thế, không thích ăn thì cút!”

“Cô trở mặt nhanh thật đấy.”

“Nào có?”

“Lúc nãy, khi tôi xoa bụng cho cô thì không thấy cô làm như vậy.”

Tô Nam hừ hừ hai tiếng: “Đó là tình huống đặc biệt, chứ không phải bản tính của tôi.”

Giang Chu chép miệng một cái: “Tôi thấy cô là vừa suy yếu, không cẩn thận liền bại lộ bản tính dễ thương thì có.”

“Phi, rốt cuộc anh có muốn ăn hay không?”

“Tôi sợ mình uống vào thì lại phun ra.”

Sau khi nghe xong, hai mắt của Tô Nam nhịn không được mà sáng lên: “Tốt, vậy liền quyết định ăn canh thịt dê.”

“???”

Mặt Giang Chu tràn đầy mờ mịt, hắn không hiểu cô bé này rốt cuộc nghĩ cái gì.

Hắn không thích mùi vị thịt dê, uống một hớp canh liền phun ra.

Lần trước Tiểu Nam Nhi đã thấy rồi còn gì?

Tại sao lần này còn đòi đi?

“Đi hay không?”

Giang Chu có chút bất đắc dĩ: “Đi thì đi, nể mặt cái bụng của cô đấy.”

Tiểu Nam Nhi cười hì hì, lộ ra hai cái răng mèo: “Đi, chị mời khách.”

“Cút đi, gọi ba ba.”

“Ba cái đầu của anh!”

Hai người vừa nói chuyện vừa đi thang máy xuống bên dưới.

Sau đó xe nhẹ đường quen mà đẩy cửa quán canh dê ra.

Sau khi ăn cơm tối xong, sắc trời đã hoàn toàn đen xì.

Giang Chu liền lái xe đưa Tiểu Nam Nhi về đại học Thượng Kinh.

Bữa cơm tối này có tư vị rất phức tạp, nên nói thế nào đây.

Giang Chu hình như đã ăn, nhưng lại cảm giác như mình chưa ăn.

Trong bụng vẫn trống rỗng, giống như là vừa ăn cái tịch mịch vậy.

Lần trước, hai người gọi hai bát canh thịt dê, chỉ là Giang Chu uống một ngụm, cảm thấy thực sự không chịu nổi, liền phun ra luôn.

Mà Tô Nam thì uống sạch bát canh mà hắn đã phun ra, lại lãng phí một bát canh còn nguyên.

Lần này thì tốt rồi, Tiểu Nam Nhi trực tiếp gọi một bát, rồi đưa cho Giang Chu uống.

Giang Chu ngừng thở, miễn cưỡng húp ba húp.

Hai lần đầu thì còn có thể nuốt sống, nhưng đến lần cuối cùng thì thật sự không chịu nổi, vẫn là phun vào bát.

Tiểu Nam Nhi giống như đã dự liệu được là hắn sẽ phun ra, liền vội vàng cướp lấy bát canh đó, sau đó ngon lành uống sạch.

Bởi vì đã qua thời gian tan tầm, cho nên trong quan canh thịt dê cũng không có nhiều khách.

Bà chủ đứng ở trước cửa, dùng ánh mắt phức tạp để nhìn hai người bọn họ, giống như là đang nhìn hai tên biến thái vậy.

Đây là làm cái gì?

Nam uống một hớp, phun vào trong bát.

Sau đó đưa cho nữ, nữ liền uống hết sạch.

Ông trời của tôi ơi.

Bà đã mở quán ở đây năm sáu năm rồi, vẫn là lần thứ hai nhìn thấy khách hàng biết chơi như vậy.

Đương nhiên, ý nghĩ của Giang Chu cũng không kém bà chủ tiệm là bao.

Hắn thừa nhận mình đã rất biến thái.

Nhưng không ngờ so với Tiểu Nam Nhi thì mình vẫn chỉ là một con gà non tơ.

Cô bé này thích ăn thứ mình phun ra?

Trời ạ, Giang Chu cũng không dám nghĩ nữa.

Giang Chu cảm thán xong, ô tô liền chậm rãi dừng lại trong sân trường.

Cuối thu nên thời tiết khá mát mẻ, nhưng bởi vì trời đã muộn, cho nên nhiệt độ vẫn khá thấp.

Tô Nam xuống xe, nói tạm biệt Giang Chu, rồi trở về ký túc xá của mình.

Dù sao nàng cũng đang trong thời gian đau bụng kinh, thân thể không khỏe, cho nên cần về ký túc xá nghỉ ngơi sớm một chút để nghỉ ngơi.

Giang Chu vốn cũng định trở về ký túc xá nhìn xem.

Dù sao bây giờ hắn cũng đã mua biệt thự ở bên ngoài, cũng dọn ra ngoài được hơn mười ngày rồi.

Sau này cũng không có nhiều thời gian để về ký túc xá chơi.

Nhất là sau khi tốt nghiệp đại học, thì loại sinh hoạt tập thể này chỉ còn lại là hồi ức.

Trở về chơi với đám bạn cùng phòng một chút, miễn cho sau này có tiếc nuối.

Có điều, hắn gọi điện thoại cho Từ Hạo Đông hỏi một câu, phát hiện ba con hàng này cmn tổ chức đi chơi net qua đêm.

Hai ngày gần đây có ít tiết học, ba con hàng liền tụ tập với nhau.

Từ Hạo Đông và Trương Nghiễm Phát là vì không có bạn gái cho nên mới đi chơi game để làm mất cảm giác của mình, còn Cao Văn Khải là vì bạn gái quá hung tàn, cho nên thừa dịp chơi game để cho thân thể nghỉ ngơi một chút.

Bạn cùng phòng không ở ký túc xá, giường mình cũng đã bị dọn sạch sẽ.

Giang Chu cảm thấy trở về một mình cũng không có ý nghĩa gì, vì vậy hắn liền gọi điện thoại cho Phùng Tư Nhược.

Bên bờ hồ trong sân trường, trên ghế dài dưới gốc cây liễu.

Chụt chụt choạt choạt.

Hai người chụt chụt hơn nửa ngày, Giang Chu mới từ từ buông Phùng Tư Nhược ra.

Dưới ánh đèn mê ly, Phùng ngốc manh nhà ta thở hổn hển vài cái, mặt nàng đã đỏ ửng.

Đôi môi ướt át đã đỏ như trái cà chua chín, kiều diễm mà ướt át, còn gò má thì cũng có màu sắc gần giống như vậy.

“Dạy em lâu như vậy rồi, sao em vẫn không biết?”

Phùng Tư Nhược vẻ mặt nghiêm túc của Giang Chu, lại thấy hơi ủy khuất, nhịn không được mà ghé vào bờ vai của hắn, rồi yên lặng.

Giang Chu bất đắc dĩ, lại cưng chiều mà sờ sờ mái tóc của nàng, lòng thầm nói cô bé này thực sự đơn thuần đến ngốc nghếch.

Khi hôn lại không thở, mỗi lần hôn đều bị nghẹn gần chết.

Chương 602 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!