Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 606: CHƯƠNG 606: YÊU ĐƯƠNG VỚI HOA KHÔI RẤT MỆT CHỨ?

Phùng Nhạc cắn răng, càng nghĩ càng thấy không đúng.

Ông ta cảm thấy mình thật sự xui đến tận mạng.

Làn cái gì cũng không thành.

Cho dù có chút thành tích, nhưng kết quả vẫn không được cười đến cuối cùng.

Nói thế nào thì mình cũng là một ông chủ lớn của một công ty, tung hoành nhiều năm trên thương trường như vậy.

Kinh nghiệm, thủ đoạn và ánh mắt đều không phải thứ người bình thường có thể so sánh.

Nhưng sau khi đến Thượng Kinh, ông ta luôn có cảm giác mình đang bị che mắt.

Chẳng lẽ là anh cả?

Không… không thể nào!

Mặc dù mình và Phùng Sùng không phải cùng một mẹ sinh ra, mặc dù hai người vẫn luôn tranh giành quyền thừa kế, thế nhưng cha lại ghét nhất chuyện tranh đấu nội bộ trong Phùng gia.

Thật ra thì đạo lý này rất đơn giản.

Gia nghiệp to lớn của Phùng gia đều do Phùng Viễn Sơn vất vả khổ cực kiếm được.

Kết quả hai đứa con trai lại cầm gia nghiệp của mình để đối kháng lẫn nhau, đây chính là tranh đấu nội bội điển hình, mà tổn thất chỉ là lợi ích của Phùng gia.

Anh cả sẽ không làm loại chuyện ngu xuẩn như vậy.

Phùng Nhạc dùng loại phương pháp này để loại trừ cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu.

Cuối cùng, chỉ còn một cái tên lấp lóe trước mắt Phùng Nhạc.

Sau đó, Phùng Nhạc hít sâu một hơi, nhìn về phía đám người trong phòng.

“Hiện giờ, lập tức đi thương lượng với truyền thông, tranh thủ thời gian gỡ bỏ những bài viết đó xuống.”

“Bộ phận hậu mãi dành thời gian xử lý vấn đề hàng giả, mặc kệ phải trả cái giá thế nào thì cũng phải ổn định đám người tiêu thụ này.”

“Quý tổng, cô nghĩ biện pháp xử lý chuyện liên quan đến video xin lỗi.”

“Đây chính là thời gian sinh tử tồn vong của Tụ Mỹ, tôi hy vọng mọi người đều cố hết sức mình.”

Phùng Nhạc nói xong, đám người vội vàng gật đầu.

Mọi người thấy sếp còn định nói thêm gì nữa, liền vội vàng rời khỏi phòng họp.

Mấy ngày hôm nay, bởi vì vấn đề của Tụ Mỹ, mà bọn họ ăn không ngon ngủ không yên.

Nhất là khi đối mặt với sếp lớn, áp lực tâm lý thực sự quá lớn.

Ngay cả tư thế bọn họ rời khỏi phòng họp cũng giống như đang chạy trốn vậy.

Phùng Nhạc nhìn đám người này, nội tâm có hơi nặng nề.

Đám phế vật này, vừa gặp chuyện đã nghĩ đến chạy trốn rồi, đơn giản chính là phế vật.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, thật ra Phùng Nhạc cũng muốn chạy trốn.

Ông ta cũng muốn rút lui khỏi hạng mục Tụ Mỹ này, lại phát triện một hạng mục mới một lần nữa.

Bởi vì cho đến bây giờ.

Mặc kệ là có xử lý được phong ba hàng giả này hay không, nhưng cuối cùng vẫn sẽ tổn thất nặng nề.

Thà rằng cắt đứt luôn từ bây giờ, còn hơn là để Phi Độ tiếp tục tiêu hao.

Việc này không làm được, vậy đổi một việc khác là được.

Nhưng mà Phùng Nhạc không có thời gian.

Phùng Nhạc hít sâu một hơi, đáy mắt lóe lên vài tia phức tạp.

Lần này, ông ta trở về Bắc Hải liền biết được một tin tức quan trọng.

Rất có thể cha đã bị ung thư thời kỳ cuối, không còn nhiều thời gian nữa.

Trong khoảng thời gian này, Phùng Nhạc nhất định phải làm cho Phùng Viễn Sơn tin tưởng, như vậy thì ông ta mới có thể tiếp quản Phùng gia.

Hiện giờ, biện pháp duy nhất chính là vắt hết óc để suy nghĩ xem, làm thế nào để xử lý tốt chuyện Tụ Mỹ.

“Mẹ nó!”

“Không ngờ lại thực sự bị người bức vào ngõ cụt không lối thoát!”

Phùng Nhạc nhìn về phía thư ký của mình: “Tiểu Chu, tôi an bài cho cậu một nhiệm vụ bí mật.”

Sắc mặt thư ký lập tức ngưng trọng hơn: “Phùng tổng, mời ngài phân phó.”

“Sau lưng Pinxixi này là một công ty đầu tư có tên Kinh Nam, cậu đi thăm dò một chút, xem nó có quan hệ gì với Giang Chu không.”

“Giang tổng? Cậu ấy … không phải cậu ấy vẫn giúp chúng ta sao?”

“Tôi cũng hy vọng là mình đoán sai, nhưng thời gian Giang Chu rút lui cũng quá trùng hợp rồi.”

“Được rồi, tôi hiểu rồi!”

“Nhớ kỹ, không được để bất cứ người nào biết chuyện này.”

Trong khoảng thời gian một tuần tiếp theo.

Từ trên xuống dưới của Phi Độ đều vội đến mức sứt đầu mẻ trán.

Tất cả người trong công ty đều thấy rất bất an, lại bận tối mày tối mặt vì tiền đồ.

Nhưng ở bên kia, tâm trạng của Giang Chu lại rất vui vẻ.

Tự tay mình đào hố, tự tay mình bắt được con mồi, hơn nữa còn là một con mồi lớn.

Đây là một chuyện rất có cảm giác thành công.

Đến cuối tuần, một buổi trưa có sắc trời không tệ.

Giang Chu lái xe đến đại học Thanh Bắc, lại gửi tin nhắn cho Sở Ngữ Vi, bảo nào đi ra cổng trường.

Hai ngày gần đây, hội học sinh đại học Thanh Bắc đã thay đổi một nhiệm kỳ mới.

Các đàn anh đàn chị khóa trên chuẩn bị thi nghiên cứu sinh, hoặc là đi thực tập, bắt đầu phấn đấu vì tiền đồ của mình.

Những chức vị còn trống kia đương nhiên phải có người ngồi lên.

Sở Ngữ Vi xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào, rất được hoan nghênh ở trường học.

Cho nên nàng không tốn công sức nào mà đã trở thành bộ trưởng bộ tuyên truyền của trường rồi.

Lúc này, trong phòng của hội học sinh.

Sở Ngữ Vi thì nhìn vào màn hình máy tính, kiểm tra kinh phí đã tiêu hao trong hoạt động tuyên truyền lần trước.

Ngũ quan xinh đẹp được ánh sáng từ màn hình chiếu rọi, bờ môi đỏ mềm mại, lông mi dài…

Chương 606 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!