Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 607: CHƯƠNG 607: YÊU ĐƯƠNG VỚI HOA KHÔI RẤT MỆT CHỨ? (2)

Hôm nay Sở Ngữ Vi mặc một chiếc váy màu trắng tinh, nơi thắt lưng còn có một cái đai.

Dưới chân là một đôi giày màu đen.

Cánh tay trắng như ngà voi lộ ra ngoài, làm cho tâm thần người ta nhộn nhạo.

Trong lúc nàng tập trung, âm thanh nhắc nhở của QQ bỗng nhiên vang lên.

Sở Ngữ Vi mở ra xem, phát hiện là tin nhắn của Giang Chu.

“Gặp ở cổng chính.”

Sở Ngữ Vi lộ ra nụ cười ngọt ngào, đang từ Nữ Thần cao ngạo lạnh lùng, lập tức biến thành một cô bé mềm mại dễ thương.

“Được, em ra luôn đây.”

Sau đó, nàng buông con chuột xuống, bắt đầu sửa sang lại mặt bàn.

Cùng lúc đó, một tên con trai mặc áo gió ngồi đối diện nàng, người này đeo một cái kính đen, kiểu tóc còn khá mốt, trogn tay còn cầm một phong thư, do dự một lúc lâu, dường như muốn làm gì đó.

Nhưng cậu ta càng nghĩ thì lại càng không dám hành động.

Đám trai lẫn gái ở chung quanh thấy thế, lập tức bắt đầu cỗ vũ cho cậu ta.

Cuối cùng, anh chàng mặc áo gió đứng lên, đi về phía Sở Ngữ Vi.

“Ngữ Vi, anh có một chuyện muốn nói với em…”

Sở Ngữ Vi hơi ngước mắt lên, nhìn cậu ta một cái.

Gương mặt muốn nói lại thôi, áng mắt nè tránh, hít thở sâu không ngừng, trong tay còn cầm một phong thư.

Nàng đã trải quả tình huống này vô số lần rồi, nên làm sao có thể không hiểu chứ.

“Đàn anh, ngại quá, bạn trai em đến đón em rồi, em đi trước một bước, có chuyện gì để mai hãy nói.”

“À? Được… được rồi!”

Sở Ngữ Vi cười nhạt một tiếng, gật đầu chào, bước đôi chân thon dài rời khỏi hội học sinh.

Bóng lưng lạnh nhạt và hờ hững kia, mơ hồ có một cảm giác từ chối người ngoài ngàn dặm.

Lúc này, trong hội học sinh đã chìm vào yên tĩnh.

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhìn lẫn nhau một lúc lâu.

“Chị Ngữ Vi lạnh lùng thật, thật sự là không có chút cơ hội nào.”

“Không chỉ là không cho chút cơ hội nào, mà ngay cả biểu cảm cũng không cho luôn.”

“Sở Ngữ Vi nói là bạn trai, là vị bên đại học Thượng Kinh à?”

“Không biết Sở Ngữ Vi có lạnh lùng như vậy khi ở chung với bạn trai không nhỉ?”

“Chắc chắn rồi, đây là do tình cách rồi!”

“Tên Giang Chu bên đại học Thượng Kinh kia, chắc chắn là liếm rất giỏi.”

“Ở chung với một người lạnh lùng như chị Ngữ Vi, thật ra là một chuyện rất mệt.”

“Vì sao?”

“Ông nghĩ mà xem, ông chuẩn bị một niềm vui bất ngờ cho bạn gái, mà bạn gái ông chỉ liếc mắt, rồi cười nhạt nói cảm ơn, ông có thấy buồn bực không?”

“Mặc dù nói như vậy, nhưng nếu như là tôi, thì tôi vẫn rất nguyện ý.”

Cùng lúc đó, trước cổng đại học Thanh Bắc.

Sở Ngữ Vi nhảy nhót chạy đến xe của Giang Chu, lại ôm chặt cánh tay của Giang Chu.

“Giang Chu, một tuần rồi mà anh không đến tìm em.”

“Bận rộn thôi, không phải vừa làm xong liền đến rồi à?” Giang Chu nói xong, lại đưa túi ny lon trong tay cho nàng: “Bánh bao ăn không hết từ trưa, em có muốn không?”

Sở Ngữ Vi không do dự chút nào: “Muốn.”

“Vui vẻ như vậy?”

“Chỉ cần là đồ của anh, mặc kệ là cái gì thì em cũng vui.”

Sao cô bé này càng ngày càng biết liếm?

Ăn bánh bao thừa mà cũng có thể vui vẻ như vậy.

Vậy nếu thật sự lấy về nhà, chỉ cần nuôi bằng cơm thừa canh cặn à.

Giang Chu yên lặng một lát, bỗng nhiên lại nhìn chằm chằm vào mắt của Sở Ngữ Vi.

“Em không bị đoạt xá đó chứ?”

Sở Ngữ Vi ngắt miếng bánh bao, thả vào trong miệng: “Đoạt xá là cái gì?”

Giang Chu suy nghĩ một chút: “Chính là tính cách thay đổi qua lớn, có chút không giống như một người.”

“Nào có thay đổi gì, em chính là em nha.”

“Rõ ràng là trước kia em rất cao ngạo và lạnh lùng mà.”

Sở Ngữ Vi nhăn mũi một cái: “Bây giờ em cũng thế mà, chỉ là không thể với mỗi mình anh thôi.”

Giang Chu bóp vành tai của nàng một cái: “Đây chính là cảm giác được ưu ái?”

“Cái gì?”

“Không có gì, đi theo anh đến một chỗ đã.”

Giang Chu nói xong, liền lái xe ra khỏi khu đại học.

Mắt thấy con đường phía trước càng ngày càng xa lạ, Sở Ngữ Vi không khỏi hơi nghi ngờ một chút.

“Chúng ta đang di đâu đây?”

“Đi đến tiệm bán xe 4S.”

Sở Ngữ Vi trợn tròn mắt, có chút khó tin: “Anh lại thay xe mới?”

Giang Chu đánh vô lăng, thuận tiện nhéo má nàng một cái: “Cái xe rởm này của anh vẫn đi tốt, đôi cái gì mà đổi.”

“Vậy anh đi đến tiệm xe làm gì?”

“Mua xe tặng người.”

“Ồ!”

Sở Ngữ Vi gật đầu, cũng không ý thức được có gì không đúng.

Xe là một thứ rất đắt tiền.

Cho nên chuyện mua xe tặng người này có chút hơi thái quá.

Đây cũng không phải cà rốt hay cải trắng, nào có ai tặng quà đắt như vậy chứ.

Có điều, nàng biết Giang Chu có công ty riêng, có lẽ là buôn bán kiếm được rất nhiều rất nhiều tiền, cho nên mua xe tặng người cũng không phải chuyện gì quá lớn với Giang Chu cả.

Nhưng gia đình bình thường thì sẽ không hào phóng được như vậy.

Giống như chiếc Santana kia của cha nàng, ông đã đi vài chục năm rồi mà vẫn không nỡ thay.

Nếu như không phải lần này làm lỡ chuyện đưa nàng đi học, lại bị mẹ mắng cho một trận, vây có lẽ cha cũng phải lái thêm vài năm nữa thì mới bỏ được.

Như vậy, có thể người được Giang Chu tặng xe là một người rất quan trọng nha.

Chương 607 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!