Sở Ngữ Vi nghĩ đến đây, nhịn không được mà cúi đầu liếc nhìn chiếc dây chuyền kim cương trên ngực mình.
Đây là một cái mặt cỏ bốn lá may mắn, trên đó có một viên kim cương nhỏ chưa đến một Kara.
Đây là quà Giang Chu tặng mình khi mới bắt đầu gây dựng sự nghiệp.
Khi đó Giang Chu còn lừa mình nói nó là hàng giả, còn nói mua ở trên quán ven đường, mặc cả xuống còn 50 đồng.
Mãi cho đến khi nàng được một đàn chị từng làm thêm ở cửa hàng trang sức phổ cập khoa học cho, khi đó nàng mới biết được cái thứ nho nhỏ này lại có giá hơn 200 ngàn.
Vì thế mà nàng còn vui vẻ cả năm trời nữa.
Coi như bây giờ nhìn thấy nó thì nàng cũng cảm thấy rất cảm động.
Sở Ngữ Vi nghĩ đến đây, lại quay đầu nhìn về phía Giang Chu.
Người được Giang Chu tặng xe, nhất định phải quan trọng hơn bản thân mình.
Chẳng lẽ là Phùng Tư Nhược?
Không đúng, hình như Phùng Tư Nhược vẫn chưa học lái xe.
Dù sao miệng của mấy ông huấn luyện viên lái xe thật sự quá biết phun hương thơm, đến cả nàng cũng không dám đi học chứ đừng nói là Phùng Tư Nhược.
Nhưng mà ngoại trừ Phùng Tư Nhược ra thì còn có thể là ai đây?
Mình ở trong lòng Giang Chu lại chiếm giữ vị trí nào đây?
Nếu như Phùng Tư Nhược là thước đo trị số tình cảm của Giang Chu.
Vậy nhất định là còn có rất nhiều người đứng ở trước mình.
“Em nhìn chằm chằm anh làm gì?”
Sở Ngữ Vi bỗng nhiên hoàn hồn, phồng má liếc mắt nhìn Giang Chu một cái: “Không có gì, dù sao mặc kệ là thế nào, em vẫn thích anh nhất.”
Giang Chu cười khẽ một tiếng: “Ngực không lớn, nhưng ánh mắt lại không tệ nhỉ.”
“Nói bậy, em… em đã hỏi mẹ em rồi, mẹ em nói đây là bình thường.”
“Gì cơ? Em hỏi mẹ em á? Con bà nó, em hỏi thế nào??!!”
Sở Ngữ Vi tỏ vẻ ủy khuất: “Em nói là anh luôn ghét bỏ em nhỏ nha.”
Giang Chu không khỏi cảm thấy cái cổ mát lạnh: “Em cái con bé chết tiệt này, tại sao cái gì cũng nói ra ngoài?”
“Em nói cho mẹ em biết thì làm sao, ai bảo anh luôn nói như thế, làm cho người ta mất hết tự tin.”
“Đây là tình thú của các cặp tình nhân, em để cho mẹ em tham gia vào làm gì? Làm cho anh giống như một tên lưu manh vậy.”
“Anh chính là lưu manh!”
“Câm miệng, bằng không anh ném em xuống xe, cho en chạy bộ về.”
Sở Ngữ Vi hừ một tiếng, giả vờ tức giận, nhưng giữa lông mày lại hiện lên ý cười.
Nếu như nàng không nghe nhầm, thì Giang Chu vừa nói hai người họ là người yêu nhỉ?
Đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy Giang Chu dùng từ này để diễn tả quan hệ của hai người bọn họ.
Dù sao thì trong mắt của những người khác, Phùng Tư Nhược và Giang Chu mới là người yêu nha.
“Giang Chu.”
“Ừm?”
Sở Ngữ Vi bóp tay mình, khẩn trương mà ngước mắt lên: “Em không muốn nhiều đâu, chỉ cần anh cho em một chút xíu tình yêu thôi, là em có thể vui sướng cả đời rồi.”
Giang Chu bỗng nhiên yên lặng một chút: “Yêu không phải là thứ muốn chia ra bao nhiêu phần thì chia bấy nhiêu phần, dùng toán học để giải thích nó là vô nghĩa.”
“Thật sự sao?’
“Đương nhiên!”
Sở Ngữ Vi hít một hơi thật sau, nhỏ giọng thầm thì một câu: “Đối với anh mà nói, chắc chắn là có rất nhiều người để anh thích hơn em.”
Giang Chu không nghe thấy: “Em vừa mới nói cái gì cơ?”
“Không có gì, không có gì, em hỏi là khi nào thì đến nơi?”
“Sắp đến rồi!”
Ba mươi phút sau, đường vành đai năm ở phía đông.
Giang Chu chậm rãi dừng xe lại, sau đó đưa Sở hoa khôi xuống xé, đi về phía một tòa khuôn viên.
Tầm năm phút đồng hồ sau, hai người liền đi đến một công ty tiêu thụ ô tô.
Bên trong phòng triển lãm màu trắng tinh rộng lớn này có rất nhiều xe, rất nhiều loại xe và kiểu dáng khác nhau.
Trước cửa còn có một người đàn ông mặc tây trang màu đen đi qua.
“Giang tiên sinh, chào ngài.”
Giang Chu gật đầu: “Quản lý Vương, xe tôi đã đặt đâu?”
Quản lý Vương lập tức mời hai người đi vào trong: “Cái xe này thật sự rất khó kiếm, chúng tôi phải mất sức chín trâu hai hổ mới kiếm được về đấy.”
“Cảm ơn quản lý Vương, có thời gian tôi nhất định sẽ mời anh ăn tiệc.”
“Ha ha, Giang tiên sinh khách khí rồi, đây vốn là chức trách của chúng tôi mà.”
Quản lý Vương vừa cười vừa đi, cuối cùng dẫn hai người bọn họ đến trước một chiếc Audi Q7.
Đây là một chiếc SUV năm chỗ, toàn thân đen bóng.
Sở Ngữ Vi cũng không hiểu xe, nhưng vẫn nhận biết mấy cái nhãn hiệu này.
Audi nha, là nhãn hiệu xe có tỷ lệ hiệu suất giá cả tối cao.
Nàng biết loại xe này rất đắt, nhưng mà rốt cuộc đắt đến mức nào thì nàng cũng không có khái niệm gì.
Giang Chu sờ soạng một vòng quanh xe, lại nhìn ghế lái ở trong xe.
“Tặng chiếc xe này có được không?”
Quản lý Vương hơi sững sờ: “Ngài… ngài mua chiếc xe này để tặng người khác?”
Giang Chu thản nhiên gật đầu: “Tặng cho một trưởng bối.”
“Giang tiên sinh thật sự là quá hào phòng, xe một triệu nói tặng là tặng luôn.”
“Tiền không quan trọng, quan trọng là tấm lòng.”
Cùng lúc đó, trái tim nhỏ của Sở Ngữ Vi liền run rẩy một hồi.
Xe một triệu?
Làm sao lại đắt như vậy nha.
Chiếc Santana của cha mình mới có 80 ngàn thôi.
Chương 608 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]