Cùng lúc đó, trong khu chung cư Giang Đông của thành phố Lâm Giang.
Sở Hùng đang ngồi trên ghế sa lon, chậm rãi nghiên cứu một bản tạp chí xe hơi.
Xe của ông đã báo hỏng, nhưng bình thường lại cần phương tiện để đi làm và chạy nhiệm vụ ở khắp nơi.
Cho nên càng nghĩ lại càng có quyết định mua một chiếc xe mới.
Nhưng sản nghiệp ô tô bây giờ có rất nhiều cạm bẫy, hơn nữa còn có rất nhiều mánh khóe, không cẩn thận một chút là bị mắc bẫy ngay.
Cho nên ông quyết định không vội vàng, mà từ từ nghiên cứu kỹ lưỡng đã.
“Uyển Oánh, chúng ta mua một cái xe khá một chút nhé, bà thấy thế nào?’
Trần Uyển Oánh ngước mắt lên nhìn chồng mình: “Khá một chút? Ý ông là xe gì?”
Sở Hùng lấy can đảm: “Xe tầm 300 ngàn, được không?”
“không được, ông nghĩ hay quá nhỉ, chúng ta còn phải tiết kiệm của hồi môn cho con gái nữa!”
Sau khi nghe xong, Sở Hùng không khỏi thở dài: “Lại mua xe trong vòng 100 ngàn à? Loại xe này lái chẳng thú vị chút nào.”
Trần Uyển Oánh tăng âm lượng của ti vi lên một chút: “Ông muốn thể nghiệm lái xe à?? Vậy được, ông lái xe đạp đi, trải nghiệm còn mạnh hơn nhiều đấy!”
“…”
“Bà xã, cũng không phải chúng ta không mua nổi xe khá một chút mà.”
“Không được, mua được cũng không mua, không nên lãng phí tiền bạc vào những hạng mục không cần thiết này.”
Sở Hùng chép miệng một cái, thực sự không hiểu nổi phu nhân nhà mình nghĩ như thế nào: “Gia đình chúng ta cũng coi như nhà khá giả, không cần phải có cảm giác nguy cơ mạnh như vậy chứ?”
Trần Uyển Oánh thả điều khiển từ xa xuống, nghiêm túc nhìn chồng mình: “Ngữ Vi và Giang Chu còn phải đi một quãng đường rất dai, ai có thể biết được cuối cùng sẽ ra sao chứ?”
“Có thể có chuyện gì chứ?”
“Không có chuyện gì là tốt nhất, chẳng may hai đứa không đi được đến cuối cùng, vậy chẳng phải lãng phí thanh xuân sao?”
Sở Hùng lập tức trợn mắt lên: “Vậy tôi liền vặn đầu chó của Giang Chu xuống.”
Trần Uyển Oánh lườm chồng một cái: “Dù ông có vặn đầu chó của Giang Chu xuống thì cũng có tác dụng gì? Nửa đời sau của con gái phải làm sao?”
“Cho nên cảm giác nguy cơ của bà là vì con gái mình?”
“Chúng ta phải giữ lại một cái bảo đảm khác cho con gái, để đến khi con bé muốn buông tha thì có thể có quyền lợi buông tha, đúng không?”
Sở Hùng suy nghĩ một lát, lại cảm thấy vợ mình nói có đạo lý.
Con gái mình yêu tiểu Vương Bát Đản kia, đây là chuyện không thể làm gì rồi.
Nhưng nói không chừng, có một ngày con bé không thích nữa thì sao.
Làm cha mẹ, cần phải ủng hộ con bé trong thời điểm đó.
“Đều cmn tại Giang Chu cả!”
“Không được, mình phải để tên đó trả tiền mua xe cho mình mới được.”
…
Đầu tháng mười một.
Thời tiết bỗng nhiên trở nên khô hanh hơn rất nhiều.
Thành phố Lâm Giang là một thành thị ở phương bắc, sáng sớm còn có thể khô đến mức chảy máu mũi.
Sở Hùng và Trần Uyển Oánh được nghỉ, liền quyết định đi dạo công viên một chút.
Dù sao lúc này đã là cuối mùa thua.
Lá vàng rơi đầy đường, đẹp không sao tả xiết.
Nhưng là những lối đi bộ trong công viên, cảnh thu đẹp miễn bàn.
Hai vợ chồng nắm tay nhau đi dạo, còn chụp vài tấm ảnh dưới gốc cây.
“Chụp xong!”
Trần Uyển Oánh tràn đầy vui vẻ chạy qua: “Mau cho tôi xem nào, nếu đẹp thì gửi cho Ngữ Vi xem.”
Mặt Sở Hùng tràn đầy tự tin mà đưa cho vợ: “Tôi chụp thì chắc chắn là phải đẹp rồi, kỹ thuật của tôi mà còn phải hỏi à?”
“Ah, tôi… chúng ta đâu?”
“Hả? Không phải chụp cảnh thu sao?”
Trần Uyển Oánh trợn tròn mắt lên: “Không phải ông nói tôi là Tinh Linh trong trời thu sao?”
Sở Hùng hơi sững sờ: “Nói bậy, tôi nói như vậy bao giờ, đều là vợ chồng già rồi, tôi chỉ chụp phong cảnh thôi.”
“Khi ông tán tỉnh tôi thì đã nói như vậy, đám đàn ông chó má các ông, thật đúng là giỏi thay đổi!”
“Ah… hay là lại chụp một tấm?”
“Cút, bà đây không cần nữa!”
Sở Hùng có hơi xấu hổ, nhịn không được mà đưa tay lên gãi đầu.
Tinh Linh trong trời thu?
Chậc chậc chậc, khi yêu đương thật sự là không cần mặt mũi mà.
Con bà nó chứ, mấy câu chua như vậy mà cũng có thể nói được?
Sở Hùng cười ha ha, lại ngẩng đầu nhìn phong cảnh, bỗng nhiên ông chú ý tới một người thanh niên trẻ tuổi.
Người này mặc tây trang, đeo cà vạt kẻ ca rô, gương mặt đang tràn đầy khẩn trương mà nhìn ông.
Hả?
Người quen biết à?
Sao trông lạ thế nhỉ?
Nhưng mà ông lại rất quen thuộc với vẻ mặt này!
Đây không phải biểu cảm khi làm chuyện trái lương tâm rồi bị bắt vào trại tạm giam sao?
Sở Hùng lập tức cau mày, bước chậm qua bên đó.
“Xin chào?”
“Chào…chào ngài, xin hỏi ngài là Sở Hùng, cảnh sát Sở sao?”
Sở Hùng gật đầu: “Cậu tìm tôi có việc gì?”
Thanh niên trẻ tuổi móc chuỗi chìa khóa từ trong túi ra: “Ông chủ của chúng tôi bảo tôi đưa cho ngài cái này.”
“Chìa khóa xe? Là sao?”
“Ồ, chính là cái xe này, đây là ông chủ của chúng tôi mua cho ngài!”
Thanh niên trẻ tuổi vừa nói vừa quay người lùi lại một bước.
Lúc này, một chiếc Audi SUV màu đen đập vào mắt của Sở Hùng.
Khung xe rộng lớn, cộng với màu đen khỏe mạnh và mỹ cảm vận động.
Chương 610 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]