Sở Hùng sửng sốt một lát, đầu óc vẫn chưa nảy số kịp.
“Cậu trộm chiếc xe này, bây giờ tìm tôi để tự thú?”
Thanh niên trẻ tuổi vội vàng nói: “Không phải không phải… tôi chỉ là một tài xế, đến để tặng xe thôi!”
Ánh mắt Sở Hùng lập tức trở nên sắc bén: “Trộm ở đâu?”
“Là mua … mua, là ông chủ của chúng tôi mua tặng cho ngài.”
Sở Hùng cầm chìa khóa xe trong tay, bắt đầu suy nghĩ.
Mua xe tặng mình?
Còn có loại chuyện tốt này sao?
Làm sao mình không nhớ rằng mình đã quen một ông chủ như vậy nhỉ?
“Anh bạn trẻ, cậu còn nhỏ, bây giờ quay đầu vẫn còn kịp, tôi thấy cậu khá lạ mặt, có lẽ là mới vi phạm lần đầu, lại cộng thêm chuyện chủ động tìm tôi để đầu thú, bây giờ nói thật đi, còn có thể được nhận khoan hồng.”
“Đây là ông chủ của chúng tôi mua tặng ngày thật, ngài biết ông chủ của chúng tôi là ai chăng? Chính là con rể của ngài!”
Sở Hùng cười lạnh một tiếng: “Nói bậy, tôi có con rể từ bao giờ.”
Thanh niên trẻ tuổi hơi sững sờ: “Không có sao? Không thể nào, ông chủ đã nói là cảnh sát Sở, ở khu này còn có cảnh sát Sở nào khác sao?”
“Ông chủ của các cậu nói như thế nào?”
“Ông chủ của chúng tôi nói là, cha vợ mình rất uy vũ, lại đẹp trai, cao tầm 1m8, năm đó cũng là một người đàn ông phong lưu ở Lâm Giang!”
“…”
Nghe có vẻ rất đáng tin nhỉ.
Chẳng lẽ người này không nói dối thật sao?
Con rể?
Khoan đã…
Trong lòng Sở Hùng không khỏi lộp bộp một tiếng.
Khoan hãy nói, cái đồ chơi này đúng là có một cái thật.
“Ông chủ của cậu là Giang Chu?”
“Đúng đúng đúng, ông chủ của chúng tôi là Giang Chu!”
Sở Hùng giật mình há hốc miệng: “Ý của cậu là, Giang Chu mua cho tôi một chiếc xe?”
Thanh niên trẻ tuổi gật đầu như gà con mổ thóc: “Đúng vậy, chính là chiếc xe này, Audi Q7!”
“Cái tên nhóc thối kia, tự nhiên lại mua xe cho tôi làm gì?”
“Ông chủ của chúng tôi nói là, một người đàn ông đẹp trai uy vũ bức người như ngài, nên xứng với một chiếc xe tốt, chiếc xe này có không gian rộng lớn, động cơ mạnh, sau này đưa người nhà ra ngoài chơi cũng tiện hơn.”
Sở Hùng quan sát thanh niên này một chút.
Cmn, tên nhóc này không phải là một tài xế sao?
Mấy câu nói vừa rồi, chữ nào cũng là châu ngọc, vừa nghe đã biết là nói thật rồi.
Nói chuyện dễ nghe như vậy mà chỉ làm một tài xế có phải là hơi khuất tài rồi không?
“Lão Sở, Lão Sở!”
Đúng lúc này, Trần Uyển Oánh tự chụp ảnh xong liền đi qua.
Bà nhìn Sở Hùng, lại nhìn người thanh niên kia, biểu cảm không khỏi có hơi mờ mịt.
“Lão Sở, vị này là ai vậy?”
Sở Hùng lấy lại tinh thần, nhìn về phía bà xã mình: “Cậu ta nói mình là nhân viên của Giang Chu.”
Thanh niên trẻ tuổi gật đầu: “Tôi là một người tài xế của công ty Chu Tinh, ngài nhất định là mẹ vợ của ông chủ chúng tôi rồi nhỉ? Quả nhiên là một phu nhân cao quý như Tinh Linh giống như những gì ông chủ đã nói.”
Trần Uyển Oánh bỗng nhiên vui vẻ mà nhướn mày lên: “Đây là Giang Chu miêu tả cho cậu à?”
“Hoàn toàn chính xác!”
“Đứa bé này, nói mấy lời thật lòng như vậy với người ngoài làm gì.” Trần Uyển Oánh cười một lát, bỗng nhiên lấy lại tinh thần: “Không đúng, công ty của Giang Chu không phải ở Thượng Kinh sao?”
Sở Hùng thấy thế, lập tức lắc lắc cái chìa khóa trong tay: “Vị này nói là đến đưa xe, chính là chiếc xe trước mặt này.”
Trần Uyển Oánh há hốc miệng, lập tức chìm vào kinh ngạc.
Tên nhóc Giang Chu này lại mua một chiếc xe mới rồi đưa qua?
Đây là Audi đúng không?
Anh Lưu ở đơn vị của bà cũng có một chiếc, nhưng nhỏ hơn chiếc xe này nhiều, cũng không đẹp bằng chiếc xe này.
Bao nhiêu tiền ý nhỉ?
Hình như là hơn 200 ngàn, mà đó còn là mua lại rẻ tiền nhất rồi đấy.
“Vậy…Sở tiên sinh, xe đã đưa đến cho ngài rồi, nếu không có chuyện gì khác thì tôi về trước nhé.”
Sở Hùng nghe thế liền giơ tay lên: “Chờ đã, cậu lái xe về đi, nói với Giang Chu là tôi không thể nhận.”
Thanh niên trẻ tuổi nhất thời trợn tròn mắt lên: “Cái này không thể được, Giang tổng của chúng tôi luôn nói một không hai.”
“Xe này bao nhiêu tiền?”
“Bên ghế lái phụ có hợp đồng và giấy tờ xe, tôi chưa xem, nếu ngài muốn biết giá thì có thể xem hợp đồng.”
Sở Hùng lập tức đi qua bên ghế lái phụ, mở cửa xe ra rồi tìm kiếm một lát.
Cuối cùng, ông tìm thấy hợp đồng mua xe ở trong hộp để đồ, còn có hợp đồng bảo hiểm, giấy tờ xe và hóa đơn ở trong đó.
Khi ánh mắt của ông rơi vào chuỗi con số kia, sắc mặt của ông lập tức thay đổi.
“Không được, tuyệt đối không thể nhận chiếc xe này được.”
Thanh niên trẻ tuổi quay đầu rời đi: “Sở tiên sinh, tôi chỉ phụ trách mang xe đến, xe đã đến nơi cần đến, tôi phải trở về, nếu như ngài có vấn đề gì, hay là trực tiếp gọi điện thoại cho ông chủ của chúng tôi đi.”
Trần Uyển Oánh nghe thế liền đi qua: “Ông sao thế? Xe này bao nhiêu tiền vậy?”
Sở Hùng đưa hóa đơn trong tay qua cho vợ xem: “Bà tự xem đi này!”
Chương 611 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]