Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 615: CHƯƠNG 615: TÔI SỢ GIANG CHU CHƯA DÙNG HẾT SỨC!

Phùng Nhạc nói: “Chẳng lẽ là tôi nghĩ nhiều thật à?”

Thư ký yên lặng một lát: “Nếu không tôi lại điều tra thêm vài ngày, nói không chừng sẽ phát hiện ra cái gì đó.”

Phùng Nhạc hít sâu một hơi: “Dù cho thật sự là Giang Chu thì sao, bắt được Giang Chu thì có thể giải quyết toàn bộ vấn đề sao?”

“Vậy ý của Phùng tổng là…?”

“Tạm thời để chuyện này xuống đi, hiện giờ có thêm một kẻ địch cũng không phải là chuyện tốt.”

Thư ký hơi cau mày: “Mặc dù có thêm một kẻ địch không phải chuyện tốt, nhưng nếu kẻ địch vẫn luôn núp trong bóng tối cũng không phải chuyện tốt, nếu bắt được thì chúng ta cũng có thể phòng bị dễ dàng hơn.”

Phùng Nhạc cười lạnh một tiếng: “Bởi vì bây giờ vẫn chưa phải kẻ địch, cho nên đối phương sẽ có cố kỵ, nhưng nếu như thật sự vạch mặt…”

Thư ký do dự giây lát, há hốc mồm nói: “Giang tổng chỉ là một người thanh niên mới 20 tuổi thôi mà! Cậu ta thật sự lợi hại như vậy sao?”

Phùng Nhạc hơi xiaats tay lại: “Rất nhiều người đều nói Giang Chu là mèo mù vớ cá rán nên mới đầu tư thành công, nhưng cậu đã thấy con mèo mù nào có thể vớ được mười mấy con chuột chết chưa?”

“Chuyện này…”

“Thậm chí tôi còn cho rằng, đến bây giờ Giang Chu vẫn chưa dùng hết sức đâu.”

“Phùng tổng, tôi hiểu rồi.”

Phùng Nhạc phất tay một cái, ra hiệu cho thư ký ra ngoài, một loại cảm giác mệt mỏi nhất thời xông lên đầu của ông ta.

Mặc dù không có chứng cứ, nhưng ông ta càng ngày càng nghi ngờ Giang Chu hơn.

Đây là một loại trực giác.

Thậm chí Phùng Nhạc còn tin rằng, Giang Chu chính là kẻ đã đào cái hố này.

Phùng Nhạc nghĩ đến đây, ký ức không khỏi trở về ngày hoạt động ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’ login.

Chiều hôm đó, Tụ Mỹ bỗng nhiên có lượng lưu lượng rất lớn, thậm chi đã phá mục tiêu trăm triệu chỉ trong vài tiếng đồng hồ.

Khi đó, tất cả mọi người đều hoan hô, giống như đã hoàn thành một hành động vĩ đại nào đó.

Nhưng chỉ có một mình Giang Chu là không nói gì, biểu cảm còn chẳng thèm thay đổi gì luôn.

Giống như là Giang Chu chỉ là một người qua đường, kiếm được bao nhiêu tiền thì cũng không liên quan đến mình vậy.

Sau này, lại đến buổi họp của phong ba hàng giả.

Tất cả mọi người đều tâm sự nặng nề, ai ai cũng tràn ngập sầu lo.

Nhưng chỉ có Giang Chu vẫn thản nhiên như không, thậm chí cmn còn đến muộn.

Chuyện này bình thường sao?

Hoàn toàn là không bình thường.

Nhưng khi đó, Phùng Nhạc cũng không suy nghĩ nhiều nhưu vậy.

Bởi vì khi đó có quá nhiều chuyện xảy ra, các loại phiên phức nhiều đến mức vướng tay vương chân.

Ban đầu thì ông ta vẫn chìm đắm trong thành công của hoạt động‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’.

Sau đó lại vì phong ba hàng giả mà lo lắng.

Ông ta nào có thời gian để quan sát biểu cảm của Giang Chu chứ?

Nhưng bây giờ tỉnh tảo lại, rốt cuộc Phùng Nhạc cũng ý thức được chuyện này.

Ông ta phát hiện, từ đầu đến cuối, Giang Chu đều có biểu hiện giống như một người ngoài cuộc.

Giống như là tất cả mọi người đang anh dũng chém giết trên chiến trường, vì mạng sống của mình, tất cả mọi người đều sử dụng hết sức mình có.

Nhưng chỉ có một mình Giang Chu ở đi dạo ở ngọn núi cách đó không xa.

Mãi cho đến khi cảm thấy nhàm chán quá, thì Giang Chu mới có thể liếc mắt nhìn qua xem chiến tranh đã đến trình độ nào rồi…

Phùng Nhạc nghĩ đến đây, ánh mắt bỗng nhiên trở nên lăng lệ.

Trò chơi!

Đúng thế, chính là một trò chơi!

Phùng Nhạc cảm thấy, việc kinh doanh này giống như một trò chơi với Giang Chu vậy.

Hơn nữa, Giang Chu còn là loại người chơi đứng đầu ở trên bảng xếp hạng.

Như kiểu: Internet trống rỗng, tôi nhảy vào trước thì tôi chính là người chế tạo quy tắc.

Phùng Nhạc lại nghe đến những câu nói mà Giang Chu đã nói trong lần gặp mặt đầu tiên.

Khi đó, ông ta chỉ cho rằng, mặc dù Giang Chu có chút bãn lĩnh nhưng lại có khinh cuồng của tuổi trẻ.

Nhưng hai người hợp tác với nhau lâu như vậy, ông ta lại cảm thấy, internet thật sự như một đám bột bị Giang Chu tùy ý nhào nặn.

Đúng lúc này, điện thoại di động của Phùng Nhạc ở trên bàn bỗng nhiên đổ chuông.

Nếu như nhớ không nhầm, thì đây là âm thanh của tin nhắn SMS.

Bởi vì là điện thoại cá nhân, hơn nữa thời đại này có rất ít người nhắn tin bằng SMS, cho nên Phùng Nhạc cho rằng là tin nhắn hóa đơn hoặc là lừa đảo nào đó.

Nhưng sau khi mở khóa, ông ta phát hiện mình nhận được một tin nhắn của Giang Chu.

Phùng tổng, dạo này có khỏe không?

Nghe tôi khuyên một câu, sầu lo cũng không thể thay đổi phương hướng phát triển đâu. Thà rằng ra ngoài nhiều một chút, còn hơn là cả ngày buồn bã ở trong phòng, ra ngoài còn có thể thả lỏng tâm trạng.

Tiền nha, nhiều đến mức không xài hết liền vô dụng.

Chắc hẳn ông cũng học được thỏa mãn rồi, không cần theo đuổi những thứ không thuộc về mình.

Ngoài ra, thời tiết hôm nay không tệ lắm, tôi và Phùng đại tiểu thư đang chơi rất vui.

Chương 615 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!