Sau khi xem xong, Phùng Nhạc bỗng nhiên nhíu chặt mày lại.
Cái tin nhắn không giải thích được này là có ý gì?
Tiền đủ tiêu là được rồi?
Người phải học được thỏa mãn?
Phùng Nhạc lướt qua một chút, chợt phát hiện đây không phải tin nhắn SMS, mà là tin nhắn MMS.
Bởi vì bên dưới còn có một tấm ảnh.
Bối cảnh của tấm ảnh là một căn phòng có ba cái đỉnh nhọn, theo thứ tự là màu vàng, màu lam và màu trắng.
Bên dưới là một cổng vòm bằng sắt đen, bên cạnh còn dán mấy áp phích các nhân vật trong phim hoạt hình.
Đây chính là bức ảnh cổng chính của công viên.
Lúc này, Giang Chu đang đeo một cái kính râm, trên trán có vài sợi tóc rối.
Tay phải của hắn đang ôm Phùng Tư Nhược buộc tóc đuôi ngựa.
Tay trái thì ôm chặt Phùng Y Nhất đang thắt bím.
Ba người tươi cười rạng rỡ, còn làm thủ thế số hai về phía ống kính.
Phùng Nhạc nhìn đến đây, mí mắt không khỏi nhảy lên.
Tụ Mỹ đang hãm sâu trong trùng vây, hơi không cẩn thận liền thua đến không có cơ hội trở mình.
Mà hai đứa cháu gái của mình, lại thật sự rơi vào trong tay của Giang Chu.
Đây cmn còn có vương pháp hay không!
Nhưng nhìn một chút, Phùng Nhạc đột nhiên lại cảm thấy trong lòng hơi căng thẳng một chút.
Ông ta phát hiện ra mình đã bỏ quên một chuyện.
Tụ Mỹ phát triển sẽ có rất nhiều người được lợi.
Giang Chu cũng tốt, mà Quý Tử Hàm cũng được, còn cả mấy người đầu tư kia và nền tảng thương mại điện tử nữa.
Tất cả sẽ nhận được hồi báo nếu như Tụ Mỹ phát triển.
Nhưng cũng có một ít người không muốn Tụ Mỹ phát triển mạnh mẽ.
Ví dụ như anh cả của mình.
Hiện giờ, cha đang ngàn cân treo sợi tóc, luật sư lập di chúc đã chạy đến ba lần rồi.
Nhưng quyền thừa kế thuộc về ai, vẫn là chuyện chưa thể biết được.
Dù cho ngoại giới có đồn đoán mình là người thừa kế thật sự, nhưng Phùng Nhạc cũng hiểu được, suy đoán chỉ là suy đoán mà thôi.
Nếu như Tụ Mỹ thắng lớn, trở thành một nền tảng hàng đầu, thì Phùng Nhạc cảm thấy mình sẽ có 65% đến 70% xác suất thắng lợi.
Nhưng bây giờ, Tụ Mỹ đã bị ngã xuống vực sâu, hơn nữa còn không thể giải quyết trong thời gian ngắn được.
Cho nên cha có còn tin tưởng mình hay không thì cũng là một vấn đề.
Ai là người hy vọng nhìn thấy loại kết quả này nhất?
Phùng Nhạc không cần suy nghĩ, liền cảm thấy nhất định là anh cả của mình.
Vì sao hiện giờ Giang Chu lại thờ ơ với Tụ Mỹ.
Vì sao Giang Chu bỗng nhiên chuyển nhược cổ phần, rời khỏi hạng mục này?
Lúc trước Phùng Nhạc đã nghĩ đến rất nhiều nguyên nhân.
E rằng Giang Chu cảm thấy thất vọng với hạng mục này, hoặc là Giang Chu còn có những lý do khác.
Nhưng ông ta luôn vô thức bỏ quên một lý do.
Có lẽ Giang Chu và anh cả đã có liên hệ? Có thể hay không?
Bởi vì Phùng Nhạc hiểu hai đứa cháu gái của mình.
Hai người là thiên kim tiểu thư của Phùng gia, sẽ không dễ dàng tiếp xúc với một người khác phái.
Nhưng khi mình giới thiệu ba người với nhau, thì hai cô cháu gái của mình lại biểu hiện rất thân mật.
Nhất là Tư Nhược, rõ ràng Tư Nhược là một người có chứng bệnh sợ xã hội, không thể giao tiếp với người lạ được.
Nhưng vì sao đêm đó lại bị Giang Chu đưa đi mà không kháng cự chút nào?
Chẳng lẽ Phùng Sùng đã bắt tay với Giang Chu từ lâu rồi?
Nói cách khác, Phùng Tư Nhược đã quen biết Giang Chu từ trước rồi!
Phùng Nhạc nghĩ đến đây, không khỏi hít sâu một hơi.
Đúng là một cái hố lớn mà!
“Nếu như thật sự là như vậy, chẳng phải mình vẫn luôn bị đùa giỡn trong lòng bàn tay sao?!”
“Không… không thể nào!”
Phùng Nhạc suy tư một lúc, lại hủy bỏ cái suy nghĩ này, vì sao?
Bởi vì… đối với anh cả mà nói, bắt tay với Giang Chu là rất có lợi, nhưng hại còn nhiều hơn.
Bởi vì cha luôn rất coi trọng tài sản của Phùng gia.
Cha tuyệt đối không cho phép người họ khác có cơ hội tranh đoạt gia sản.
Vì thế mà Phùng Y Vân phải cô độc cả đời, thì mới có tư cách nằm giữ một trong năm công ty.
Trong giờ phút quan trọng này, anh cả để con gái qua lại với Giang Chu là một chuyện rất không sáng suốt.
Nếu như cha mà biết chuyện này, vậy chỉ có hai kết quả.
Một là cắt đứt quan hệ với con gái, hai là từ bỏ quyền thừa kế.
Đầu tiên, kết quả đầu tiên là không có khả năng.
Mặc dù mấy năm nay anh cả vẫn luôn nỗ lực vì chuyện thừa kế gia sản, nhưng thật ra anh cả vẫn là một người yêu gia định.
Bắt anh cả cắt đứt quan hệ với con gái, điều này không thể nghi ngờ gì là còn khó chịu hơn cả giết anh cả.
Cái kết quả thứ hai, từ bỏ quyền thừa kế?
Không, cái này thì lại càng không thể nào.
Bởi vì anh cả vẫn luôn phấn đấu vì nguyện vọng của mẹ.
Anh cả có chấp niệm rất sâu với mẹ đẻ của mình, đây cũng là một trong những biểu hiện muốn bảo vệ người nhà.
Cho nên, mặc dù anh cả bắt tay với Giang Chu, nhưng sẽ có hại nhiều hơn lợi.
Chương 616 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]