Hành vi này cũng có thể làm cho cha rất tức giận.
Không có mình, không có anh cả, vậy cha còn có thể chọn Phùng Long.
Cho nên đây tuyệt đối là hạ sách trong hạ sách.
Ngoài ra, còn có một nguyên nhân rất quan trọng nữa.
Phùng Nhạc không tin ánh mắt của đại ca mình lại có thể lợi hại đến trình độ đó.
Phi Độ tiếp xúc với Chu Tinh là khoảng thời gian nào?
Là khi Giang Chu bỗng nhiên nổi tiếng ở trên internet, chỉ dùng một bộ phim làm cơ hội, để dẫn dắt tất cả hạng mục dưới cờ mình phát triển.
Khi đó, vô số người công nhận Giang Chu đã kéo đến.
Thiên tài kinh doanh, nhà đầu tư điên cuồng, ngôi sao mới nổi chói mắt…
Giang Chu có vô số quang hoàn, danh tiếng nhất thời có một không hai.
Phùng Nhạc tìm đúng thời gian, đã liên lạc với Giang Chu ngay ngày thứ hai.
Anh cả có thể liên lạc với Giang Chu sớm hơn mình sao?
Không thể nào.
Vì sao?
Bởi vì trước khi Giang Chu bộc lộ tài năng, tất cả mọi người đều cảm thấy Giang Chu sẽ thất bại.
Cảm thấy Giang Chu là một tên ngu ném tiền bừa bãi.
Cảm thấy Giang Chu căn bản không hiểu đầu tư, là một kẻ thấy hạng mục nào liền đầu tư hạng mục đó.
Thậm chí Giang Chu còn bị rất nhiều đại lão chế giễu.
Phùng Sùng làm sao có thể biết được Giang Chu có tiềm lực lớn như vậy chứ.
Làm sao có thể đi trước mình một bước, hợp tác với Giang Chu trong khi Giang Chu còn chưa nổi tiếng.
Cho nên, khi đó Giang Chu và anh cả tuyệt đối không có liên hệ gì!
Khá lắm, mình cơ trí thông minh như vậy mà suýt nữa bị lạc lối rồi, lại còn nghi ngờ anh cả bắt tay với Giang Chu nữa.
Phùng Nhạc phân tích một trận, lại loại bỏ câu trả lời chính xác nhất trong hàng ngàn câu trả lời.
Lúc này, thời tiết đã vào cuối thu, nhiệt độ khá thích hợp.
Những cơn gió nhẹ lướt qua những tán cây.
Giang Chu dẫn hai chị em Phùng Y Nhất và Phùng Tư Nhược đi chơi, còn chụp rất nhiều ảnh ở cổng chính.
Đây là một khu vui chơi mới mở ở vùng ngoại ô, nó vừa mới xây được một năm.
Để kỷ niệm ngày sinh nhật của mình, khu vui chơi đã có một hoạt động ưu đãi một hai tặng một.
Cũng chính là hai người mua hai vé, thì được miễn phí một vé.
Hoạt động này thật ra là nhằm vào một nhà ba người.
Cha mẹ mang con cái đến chơi, tiêu tiền hai người nhưng ba người được trải nghiệm.
Bởi vì thời đại này vẫn còn đang thi hành kế hoạch hóa gia đình.
Cho nên rất nhiều gia đình đều có ba thành viên.
Nhưng mà hoạt động này lại không phù hợp với các cặp đôi tình nhân lắm.
Mua hai tấm vé, lại sợ lãng phí một tấm.
Nếu như mang thêm một người nữa, lại sợ bóng đèn quá sáng.
Năm ngoái, khi còn chưa mở cửa thì Giang Chu đã dẫn Phùng Tư Nhược đến một lần rồi.
Khi đó khu vui chơi rất an tĩnh, ngoại trừ âm nhạc từ các thiết bị máy móc và một bác bảo vệ ra, thì không còn bất kỳ cái gì cả.
Hai người họ ngồi đu quay khổng lồ ba lần, ngắm nhìn thành phố trong đêm từ trên cao.
Cũng chính là cái ôm đầu tiên của hai người, tình cảm cũng phát triển nhanh chóng.
Cho nên Giang Chu và Phùng Tư Nhược rất cáo thiện cảm với nơi này.
Vậy tấm vé miễn phí phải làm sao bây giờ?
Hết cách, chỉ có thể dẫn Phùng gia tiểu nhị tử đến thôi.
Dù sao Giang Chu cũng thấy hơi áy náy với cô em vợ này.
Hắn đã đáp với ứng Phùng Y Nhất là sẽ dẫn nàng đi chơi trong kỳ nghỉ quốc khánh.
Kết quả lại lừa nàng đi biệt thự của mình, bắt nàng dọn dẹp vệ sinh cho mình.
Cho nên, lần này hắn dẫn Phùng Y Nhất nhất coi như là đền bù.
“Anh rể anh rể, em muốn ăn kem.”
Giang Chu nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Em có muốn ăn không?”
Phùng Tư Nhược cắn môi: “Không thể ăn!”
“À đúng rồi, em đến tháng rồi nhỉ.”
“Ừm…”
Giang Chu nhìn về phía Phùng Y Nhất: “Y Nhất, nghe lời, không thể ăn.”
“Ồ!”
Một lúc sau, Phùng Y Nhất lại bị hấp dẫn bởi kẹo đường nhiều màu sắc.
Vì vậy lại chạy lon ton qua đó để xem.
“Anh rể, em muốn ăn kẹo đường!”
Giang Chu nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Em có muốn ăn kẹo đường không?”
Phùng Tư Nhược lắc đầu: “Trong túi em còn có rất nhiều kẹo.”
“Đúng rồi, em là cô nàng ngọt ngào mà!”
“Ừm!”
Giang Chu quay đầu nhìn về phía Phùng Y Nhất: “Y Nhất, nghe lời, không thể ăn!”
Phùng Y Nhất ủy khuất đến suýt khóc: “Anh rể, anh căn bản là không thương em chút nào, chỉ biết thương chị em thôi.”
“Chị em là bà xã của anh, tất nhiên anh phải thương rồi!”
“Nhưng em là em vợ của anh nha, anh cũng có thể thương em mà!”
Giang Chu bĩu môi: “Bà xã có thể ca hát ở trên giường, cô em vợ có thể làm gì?”
Phùng Y Nhất sứng sốt một lúc: “Chị, chị còn biết hát à?”
Gò má Phùng Tư Nhược đột nhiên đỏ lên, thở phì phò nhìn về phía Giang Chu.
Trong đôi mắt đẹp dịu dàng kia, đã hiện lên một tia xấu hổ, nhìn rất đáng yêu.
“Anh rể, em cũng biết hát!”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Em hát cái rắm, chuyện của người trưởng thành, em đừng tham dự vào.”
Phùng Y Nhất hừ một tiếng: ‘Vì sao chị em hát được, mà em lại không được?”
“Đó cmn là hát sao? Em mau câm miệng đi!”
“Hừ, biết thế thì em đã tự cầm tiền theo rồi!”
Chương 617 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]