Giang Chu bất đắc dĩ mà cười hai tiếng, liền kín đáo đưa ví cho Phùng Y Nhất, lại xoa xoa đầu của nàng.
“Đừng nói anh rể không thương nữa nhé, thích mua gì thì mua cái đó đi.”
Hai mắt Phùng Y Nhất sáng lên: “Cảm ơn anh rể, anh rể chính là người tốt vô địch vũ trụ!”
Giang Chu véo má của nàng: “Mau cút đi, đừng ở đây làm bóng đèn nữa.”
“Tuân lệnh!”
Phùng Y Nhất cầm ví của Giang Chu, vui sướng chạy vào chỗ sâu trong khu vui chơi.
Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược ngước mắt lên, bỗng nhiên lại đưa ngón tay ra.
“Nhìn kìa…”
Giang Chu cũng ngẩng đầu nhìn theo: “Lại muốn ngồi đu quay khổng lồ rồi hả?”
Phùng Tư Nhược lắc lắc tay của hắn: “Muốn ngồi nha…”
Khu vui chơi này có diện tích rất rộng lớn.
Tàu lượn trên không này, máy nhảy cầu này… cái gì cần cũng có.
Có trò kích thích mạo hiểm, cũng có trò chơi lãng mạn.
Có điều, mặc kệ là trò nào, thì cũng có rất nhiều người xếp hàng.
Giang Chu nắm chặt tay Phùng Tư Nhược, lẫn vào trong đám người.
May mà lúc này là mùa thu chứ không phải mùa hè.
Bằng không thì ít nhất một nửa người ở nơi này sẽ bị cảm nắng.
Lúc này, Phùng Tư Nhược nhìn quanh, trong đôi mắt sáng rực viết đầy hưng phấn và tò mò.
Đây là lần thứ hai nàng được đi đến khu vui chơi.
Lần đầu tiên là trong đêm, nên khu vui chơi hoàn toàn không có người.
Nhưng lần này là ban ngày, tiếng người huyên náo ồn ào.
Cho nên trong mắt Phùng Tư Nhược, đây coi như là hai khu vui chơi hoàn toàn khác nhau.
Hoặc là nói một cách khác, thì vui vẻ náo nhiệt như này mới xem như là một khu vui chơi đúng nghĩa.
Nếu như không có Giang Chu…
Nếu như không có Giang Chu, có lẽ cả đời này của nàng cũng không dám đến chỗ này.
Bởi vì quá nhiều người, nàng sẽ không thở nổi.
Phùng Tư Nhược nghĩ đến đây, bỗng nhiên lại thấy hơi kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía Giang Chu.
Nàng phát hiện ra, lâu lắm rồi nàng chưa từng bị khẩn trương và căng thẳng khi ở chỗ đông người.
“Nhìn gì đó?” Giang Chu đưa tay, quệt cái mũi nhỏ của nàng một cái.
Phùng Tư Nhược cảm thấy hơi ngứa, vì vậy đưa tay lên xoa xoa, sau đó nhẹ nhàng ngả vào ngực Giang Chu.
Thắt lưng của thiếu nữ mảnh khảnh như liễu non, hai chân thon dài trơn tuột mà thẳng tắp.
Giang Chu ôm nàng vào lòng, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng dáng người có lồi có lõm của nàng.
Phùng Tư Nhược đáng yêu, mềm mềm thơm thơm đến tột cùng.
“Mệt mỏi?”
Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng lắc đầu: “Không có.”
Giang Chu xoa xoa vành tai của nàng: “Không mệt thì sao lại rúc vào ngực anh rồi?”
“Muốn…”
“Em muốn đẹp nhỉ, đã hỏi anh có muốn hay không chưa?” Giang Chu vừa nói chuyện, bỗng nhiên lại rút tay đang ôm eo nàng về: “Anh không thể quá cưng chiều em được, không ôm nữa.”
Phùng Tư Nhược ủy khuất hừ hừ hai tiếng, lại tìm cánh tay của Giang Chu: “Anh ôm em một cái nha.”
“Trước kia em rất sợ người mà, bây giờ không sợ rồi đúng không?”
“Không biết…”
Phùng Tư Nhược không tìm được tay của Giang Chu lại thấy hơi mất mát, nàng chỉ có thể lẳng lặng tựa vào vai của hắn.
Nhưng không lâu sau, nàng liền cảm nhận được một đôi bàn tay to lớn ôm lấy eo mình.
Phùng ngốc manh lập tức nhếch mép lên, lộ ra nụ cười vui sướng.
Cái thứ yêu đương này là sẽ nghiện.
Nhất là một người ngây thơ như Phùng Tư Nhược, nàng hoặc sẽ từ chối người ngoài ngàn dặm.
Nhưng đến khi nàng tiếp nhận người đó, vậy nàng sẽ sinh ra một loại ỷ lại mảnh liệt.
Đây chính là đặc điểm của mấy thiếu nữ ngây thơ nhỉ?
Giang Chu trầm tư một chút, tây phải nhịn không được mà bắt đầu du tẩu.
“Đu quay khổng lồ ban ngày khác với đu quay khổng lồ ban đêm đó.”
“Ừm…”
“Có nhớ lần đầu chúng ta đến đây không, quần anh còn tụt.”
“Nhớ rõ…”
“Thật ra thì cái thắt lưng đó là Sở Ngữ Vi tặng anh, cô ấy còn nói là không cho anh đeo nó đi tán gái.”
“Anh là cặn bã nam…”
“Nói bậy, anh chỉ là không muốn các Tiểu Tiên Nữ đau lòng thôi, dù sao mỗi một cô gái đều xứng đáng được yêu…Hả? Sao mặt em lại đỏ vậy?”
Giang Chu nhìn gò má đỏ ửng của nàng và hàng mi hơi run của Phùng Tư Nhược bằng ánh mắt kinh ngạc.
Nàng còn khẩn trương mà nhìn hắn.
“A, ngại quá ngại quá.”
Giang Chu bỗng nhiên ý thức được cái gì, liền rút tay từ trong áo của nàng ra.
Phùng Tư Nhược thở hổn hển một tiếng, trong mắt đã có ánh nước dập dờn.
Có lẽ đây chính là di chứng sau khi trọng sinh.
Bàn tay của hắn giống như là có tư tưởng và linh hồn riêng vậy.
Đúng, không sai.
Nhất định là di chứng sau khi trọng sinh.
Trước kia hắn không phải người như vậy.
Chắc không phải nhỉ…
“Vị tiếp theo!”
Tầm mười phút sau, tất cả du khách ở phía trước đã đi vào trong.
Giang Chu cầm tay Phùng Tư Nhược, đi vào trong buồng dưới sự hướng dẫn của nhân viên.
Bởi vì đu quay khổng lồ tương đối lớn, hơn nữa tốc độ không nhanh, cho nên tốc độ lên cao khá chậm chạp.
Trong buồng, Phùng Tư Nhược dùng ánh mắt tò mò để nhìn ra ngoài cửa sổ.
Theo độ cao tăng dần, tầm mắt của nàng cũng từ từ tăng lên.
Chương 618 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]