Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 620: CHƯƠNG 620: MIỆNG ĂN ĐẦY THỨC ĂN CHO CHÓ!

Giang Chu nheo mắt lại: “Nếu em dám tự đi, vậy anh liền mua khu vui chơi này luôn, rồi không cho phép em vào.”

Phùng Tư Nhược có chút ủy khuất mà nhìn Giang Chu: “Em nói đùa.”

“Sau này cũng không dẫn em đi chơi nữa.”

“Không được.”

Phùng Tư Nhược thấy Giang Chu muốn đi, lập tức tiến lên ôm cánh tay của hắn.

Môi đỏ mọng chu lên, trong đôi mắt sáng đã viết đầy ủy khuất.

Giang Chu nhịn không được mà đưa tay bóp khuôn mặt nhỏ nhắn bóng loáng của nàng.

Khá lắm, bây giờ còn biết làm nũng là vũ khí sắc bén của phụ nữ rồi à.

Đây là một tiến bộ vĩ đại với cô nàng có hội chứng sợ xã hội của chúng ta.

Trước kia, nàng còn không dám phản đối ý kiến chứ đừng nói là làm nũng.

“Nể mặt em ngoan ngoãn như vậy, anh liền dẫn em chơi thêm một lần, đi thôi.”

Phùng Tư Nhược kinh ngạc mà ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, không ngờ lại bị đối phương mổ một cái vào môi.

Một tiếng sau.

Hai người rời khỏi đu quay khổng lồ.

Phùng Tư Nhược chơi rất vui sướng, nhưng Giang Chu đã có triệu chứng sắp phun.

Nhất là hôm nay lại có gió hơi lớn, nên khi lên cao thì buồng hơi lắc lư một chút.

“Được rồi, hài lòng chưa?”

Phùng Tư Nhược cắn môi: “Lại… lại chơi thêm lần nữa.”

Giang Chu yên lặng một lát: “Phùng Tư Nhược, em có nhớ rằng mình còn một cô em gái nữa không? Tên là cái gì ý nhỉ, Phùng Y Nhất à? Hình như em gái em cũng đến đây với chúng ta nhỉ?”

“Ngồi đu quay khổng lồ mất tận hai tiếng, em không lo em gái em đi lạc sao? Hai người là chị em ruột thật à?”

Phùng Tư Nhược lập tức trợn tròn mắt, biểu cảm có hơi bối rối: “Không chơi không chơi nữa, chúng ta đi tìm Y Nhất.”

Giang Chu cảm thấy trêu Phùng Tư Nhược bây giờ rất vui: “Dù sao thì khi ở trên cao, anh tìm một lượt mà đã không thấy rồi.”

“Hả?”

“Nói không chừng còn bị bắt cóc rồi.”

“…”

“Nói không chừng là do ăn nhiều quá không có tiền trả, bị người ta bán vào mỏ than rồi.”

“…”

“Cũng có thể là bị lão già háo sắc nào đó để ý đến, rồi bắt về làm vợ rồi.”

“…”

Đúng lúc này, có giọng nói vang lên ở trên ghế dài ở cách đó không xa.

“Anh rể, anh không thể nói tốt một chút à?” Phùng Y Nhất mặt đầy ủy khuất đứng lên: “Em đã chờ ở đây hơn một tiếng rồi, hai người còn dám không nhìn em nữa!”

Giang Chu nhìn thấy Phùng Y Nhất, hắn không khỏi sửng sốt: “Không phải anh đã đưa ví cho em rồi sao, trong này nhiều thứ ngon như vậy, mà em ăn hết rồi à?”

“Mua đồ ngọt đều là các cặp đôi tình nhân, em bị tổn thương nghiêm trọng rồi!” Phùng Y Nhất cắn mối: “Vốn muốn trở về tìm anh và chị để cầu an ủi, không ngờ hai ngươi lại đút thức ăn cho chó, em đã nhìn rõ rồi, em không nên đến đây.”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Sao em còn băn khoăn chuyện yêu đương? Cẩn thận không lại biến thành Đinh Duyệt thứ hai đấy.”

“Thà rằng bị lão già háo sắc để mắt tới như anh nói còn hơn.”

“Đến mức đó sao…?”

“Anh và chị lại ôm ôm hôn hôn, đương nhiên không hiểu cảm giác này rồi.”

Giang Chu suy tư một lát, cuối cùng thở dài: “Được rồi, anh rể làm chủ cho em, em nhìn trúng tên mặt trắng nhỏ nào rồi?”

Phùng Y Nhất yên lặng một lát: “Quên… quên đi, em không cần nữa.”

“Vì sao?”

“Em vẫn cảm thấy tình cảm chị em tương đối quan trọng.”

“??”

Phùng Y Nhất ngẩng đầu lên, lập thức thay đổi chủ đề câu chuyện: “Chết đói mất, đồ ngọt căn bản là ăn không no được, em đã chán ngán rồi, khi nào chúng ta đi ăn mặn?”

Giang Chu nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Chơi cũng chơi rồi, đi ăn cơm nhé?”

“Ừm.”

Vì vậy, ba người rời khỏi khu vui chơi, lái xe trở về.

Những nơi như khu vui chơi này, tiêu hao thời gian rất tốt.

Giữa trưa bọn họ đến, không ngờ chơi một lát đã gần tối rồi.

Ba người tìm một nhà hàng để giải quyết bữa tối.

Khi ăn xong, màn đêm cũng đã bao phủ bầu trời.

Giang Chu lái xe về đại học Thượng Kinh, liền nhận được tin nhắn của Quý Tử Hàm.

Đối phương nói là muốn tâm sự, giọng điệu có hơi nặng nề.

Giang Chu cũng không biết là Quý Tử Hàm phát hiện ra manh mối gì hay không, nhưng chưa biết phải thăm dò thế nào, cho nên hắn liền đồng ý, chuẩn bị gặp mặt một phen.

“Chị, anh rể, em về trước!”

Phùng Y Nhất ăn uống no say đã xuống xe, vui vẻ chạy về ký túc xá.

Luscn ày, bầu không khí trên xe bỗng nhiên trở nên yên lặng.

Kỳ nghỉ quốc khánh đã trôi qua được hơn nửa tháng.

Mấy ngày hôm nay, Phùng Tư Nhược vẫn ở trong ký túc xá.

Nàng cảm thấy mình cũng nên trở về rồi.

Tuy rằng trở về biệt thự sẽ rất mệt, thế nhưng cũng rất thoải mái nha.

Phùng Tư Nhược nghĩ đến đây, không khỏi thấy hơi xấu hổ, đôi bàn tay trắng như phấn hơi xiết lại.

“Cái này… hay là đêm nay em về ký túc xá trước đi, tối nay anh còn có việc.”

“Hả?”

“Nghe lời.”

Phùng Tư Nhược ngây ngốc xuống xe, nhìn Giang Chu rời đi, ánh mắt có hơi mất mát.

Đã nói là dẫn mình về rồi, tại sao tự dưng lại thay đổi chứ?

Chương 620 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!