Chín giờ tối, vừa mới lên đèn.
Giang Chu dựa theo địa chỉ, đi đến đường Tây Môn.
Con đường này vẫn nằm trong khu phố cổ, nên đường bên trong rất hẹp.
Đi vào một đoạn, xe liền không thể đi vào, chỉ có thể đi bộ xuyên qua các đường phố nhỏ.
Nơi này là những con phố và ngõ nhỏ từ xưa, toàn bộ phố nhỏ này phải dài hơn 300 mét, nhưng chỉ có vài ngọn đèn đường, cho nên trông khá tối tăm.
Bên cạnh chính là cửa Quốc Tử Giám, trước kia là thư viện tối cao của triều Thanh.
Còn được xưng là Thái Học, học viện hàng gia chân chân chính chính.
Người quản lý nơi này được gọi là Tế Tửu, tương đương với bộ trưởng bộ Giáo Dục bây giờ.
Mà con phố nhỏ này, trước kia là nơi tập bắn tên của các học sinh trong thư viện.
Có điều, ngoại trừ một số kiến trúc có ý nghĩa lịch sử ra, thì con phố nhỏ này đã bị đổi thành một con đường dành cho các quán bar.
Nhưng đây không phải những quán bar có nhạc đập đinh tai nhức óc, mà là những quán rượu nhỏ tinh xảo và nhẹ nhàng.
Chỗ này có khá nhiều người ngoại quốc, từng người từng người tóc vàng mắt xanh, uống đến đi bộ còn không vững, sau đó lại xả một đống ngoại ngữ, khiến cho những cô gái kia hâm mộ không thôi.
Giang Chu liền cmn thấy rất kỳ lạ.
Một người ngoại quốc biết nói ngoại ngữ thì có gì là lạ?
Ông đây cũng biết nói tiếng quốc ngữ, sao không thấy ai quỳ liếm?
Hắn cất bước đi xuyên qua con phố nhỏ.
Lúc này, có một ông anh ngoại quốc có mái tóc lưa thưa đi về phía một cô em ngoại quốc tóc nâu, hai người nói bla bla một lúc, sau đó bắt đầu gặm nhau.
Giang Chu nhìn thấy một màn này, không khỏi rơi vào trầm tư.
Hay là mình cũng kinh doanh ở nước ngoài nhỉ, sau đó đi ra nước ngoài để hưởng thụ phong hoa tuyết nguyệt gì gì đó.
Tán tỉnh mấy cô bé nước ngoài, coi như là giành vinh quang cho đất nước không?
Nhưng đúng lúc này, điện thoại di động của hắn bỗng nhiên vang lên.
Giang Chu lấy điện thoại di động ra xem, phát hiện là tin nhắn của Quý Tử Hàm.
“Đến chưa?”
“Đang ở ngoài, quán nào?”
“Chờ tại chỗ, tôi ra đón cậu!”
Ngay sau đó, một quán bar ở cách Giang Chu không xa liền mở cửa.
Quý Tử Hàm đứng ở trên bậc thềm trước của, gò má của nàng đã hơi hồng hồng.
Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài màu đen, cực kỳ nổi bật lên dáng người của nàng, còn phụ trợ vòng eo tinh tế, đường cong uyển chuyển.
Da thịt trắng như tuyết được chiếu sáng dưới ngọn đèn nê ông trước cửa.
Gương mặt của nàng lộ ra vài phần men say, có vẻ như là đã uống hơi nhiều, có một loại trạng thái say lờ đờ rồi.
“Chào quý khách, ngài muốn uống chút rượu không?” Quý Tử Hàm cười như không cười mà nhìn vào Giang Chu: “Whiskey hay là Cocktail?”
Giang Chu có hơi kinh ngạc mà nhìn nàng: “Quán này là của cô mở?”
“Đúng vậy, xem như là một sở thích nho nhỏ của tôi đi.”
“Đúng là rất hay đấy, trước kia tôi cũng có loại suy nghĩ này.”
Quý Tử Hàm cau mày: “Cậu cũng muốn mở quán rượu?”
Giang Chu nhếch mép lên: “Tôi muốn mở một khách sạn tình yêu, ngày ngày ngồi ở hành lang để nghê âm thanh ồn ào náo động lúc hoạt động sinh sôi nảy nở diễn ra.”
“Lại đùa rồi!” Quý Tử Hàm cười duyên một tiếng, sóng mắt lưu chuyển: “Vào đi! Hôm nay, quán này chỉ có một vị khách là cậu thôi.”
Giang Chu yên lặng gật dầu, đi theo sau lưng Quý Tử Hàm vào trong.
Diện tích của quán rượu này không lớn.
Những khu vực có thể nhìn thấy khoảng tầm 50 mét vuông.
Bên trong bày bốn năm cái bàn.
Trừ cái đó ra còn có một quầy bar, và giá rượu rực rỡ muôn màu.
Đây coi như là nơi công cộng siêu nhỏ đi.
“Tôi mở quán này không phải vì kiếm tiền, mà chỉ để gặp mặt bạn bè mỗi khi rảnh rỗi thôi, thật ra thì doanh thu của quán này còn không đủ trả tiền thuê nhà ý chứ.”
Giang Chu ngồi xuống, nhìn Quý Tử Hàm: “Nói như vậy, tôi cũng là bạn của cô?”
Quý Tử Hàm gõ quầy bar một cái: “Hiện giờ nói như vậy vẫn còn quá sớm, nói không chừng chờ uống hết rượu thì sẽ đúng.”
“Hình như câu này của Quý tiểu thư còn có ý khác?”
“Giang tổng nghĩ nhiều.”
Trong khi hai người nói chuyện, rèm cửa phía sau bỗng nhiên bị đẩy ra.
Một cô gái buộc tóc đuôi ngực, mặc áo sơ mi trắng đi ra.
Cánh tay của cô gái có xăm hoa, bấm khuyên môi, cô gái không nói lời nào liền bắt đầu pha rượu luôn.
Một lát sau, hai ly Cocktail đã được đưa đến trước mặt.
Quý Tử Hàm cầm chén rượu lên của mình lên, cụng một cái với Giang Chu.
“Giang tổng, dạo này rất bận sao?”
“Rất bận, bận rộn học tập, bằng không thì học kỳ sau sẽ phải thi lại, con bà nó, tên ra đề thi quá biến thái, tôi học bài nào, đề thi liền không có bài đó.”
Quý Tử Hàm hơi sững sờ, bỗng nhiên cười khẽ: “Tôi thật sự thấy rất khó tin chuyện cậu vẫn là sinh viên năm hai đấy, thật sự là không thể tin nổi mà!”
Giang Chu vuốt cằm của mình: “Trông như ông cụ non à!”
“Có điều, loại đàn ông trẻ tuổi lại thành thục như cậu, thật sự rất mê người.”
“Quý tiểu thư, cô chuyên môn gọi tôi đến đây là để khen tôi mê người sao?”
Chương 621 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]