Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 622: CHƯƠNG 622: ĐÀN ÔNG CHÓ MÁ, KHÔNG CHỊU TRÁCH NHIỆM CHÚT NÀO!

Quý Tử Hàm lắc lắc ly rượu trong tay: “Vậy cậu chỉ đến gặp mặt chào hỏi thôi sao? Tôi muốn biết, rốt cuộc cậu và Phùng tổng có quan hệ gì?”

Giang Chu hơi nhướn mày lên: “Chúng tôi đã từng là đồng bạn hợp tác rất vững chắc, tại sao cô lại hỏi như vậy?”

“Nếu như không có nguyên nhân, vậy tôi không nghĩ ra vì sao cậu lại muốn đưa Tụ Mỹ vào chỗ chết?”

“Quý tiểu thư, tôi không hiểu cô đang nói gì!”

“Tôi không thể phủ nhận là cậu đã ẩn giấu rất sâu, nhưng tôi phát hiện ra một chuyện.”

Giang Chu yên lặng một chút: “Bởi vì tôi chuyển nhượng cổ phần của Tụ Mỹ?”

Quý Tử Hàm lắc đầu, lấy một xấp ảnh từ trong ngực ra: “Nếu như tôi không nhìn nhầm, vậy người trong những tấm ảnh này là cậu đúng không?”

“…”

Giang Chu nhặt ảnh lên xem một chút.

Trong ảnh là quán canh thịt dê ở đối diện tòa nhà Song Tình.

Chính giữa là hai người đang ngồi ăn.

Một người là Giang Chu, một người còn lại là Tô Nam.

“Người này là tổng giám đốc của công ty đầu tư Kinh Nam, cũng chính là sinh viên đại học Thượng Kinh, hơn nữa, cũng chưa tốt nghiệp giống như cậu.” Quý Tử Hàm nhẹ nhàng mở miệng: “Cô ấy cũng là người phụ nữ của cậu, đúng chứ?”

Giang Chu nhặt bức ảnh lên, nhìn chằm chằm vào Tiểu Nam Nhi trong ảnh một lát: “Không thể nói lung tung được, cô ấy là nhân viên tốt nhất của tôi!”

“Cho nên Kinh Nam cũng là của cậu, Pinxixi cũng là của cậu?”

“Cái này thì khó mà nói.”

Mặt Quý Tử Hàm bỗng nhiên lạnh xuống: “Vì sao cậu phải làm như vậy? Chuyện này có lợi gì đối với cậu?”

Giang Chu bỗng nhiên nhặt một tấm ảnh lên: “Có thể tặng thôi tấm ảnh này không?”

“???”

“Tấm ảnh này, Tiểu Nam Nhi cười hết sức xinh đẹp!”

Quý tiểu thư hít sâu một hơi: “Chỉ cần cậu trả lời câu hỏi của tôi, tôi có thể đưa cậu tất cả chỗ ảnh này.”

Giang Chu cất tấm ảnh vào trong ví tiền: “Tôi chỉ là rất thích kết giao bạn bè, nhất là nhưng cô gái xinh đẹp, cho nên đi ăn cơm với Tô Nam cũng có gì lạ đâu?”

“Tôi không phải là một cô gái xinh đẹp sao?”

“Có chứ!”

“Vậy tại sao tôi mời cậu ăn cơm, mà cậu chưa bao giờ đồng ý?”

Giang Chu giang hai tay ra: “Kiếp đào hoa đến, cho nên thấy hơi mệt.”

Mặt Quý Tử Hàm từ từ âm trầm xuống: “Bởi vì Bách Việt vào cuộc, giảm bớt cổ phần của cậu, cho nên cậu mới ghi hận trong lòng sao?”

“Không phải, tôi không thèm quan tâm đến tỷ lệ cầm cổ đâu.”

Quý Tử Hàm nghĩ mãi không ra: “Vậy tại sao cậu lại muốn hủy diệt Tụ Mỹ?”

Giang Chu để ly rượu xuống, chép miệng một cái: “Cô chắc chắn chuyện đó là do tôi làm?”

“Những tấm ảnh ở đây đã nói rõ hết rồi, Giang Chu, cậu không thể nói thật cho tôi biết sao?”

“Cô rất xinh đẹp!”

Quý Tử Hàm hơi sững sờ: “Ai bảo cậu khen tôi hả?”

Giang Chu lắc lắc ly rượu trong tay: “Là cô muốn tôi nói thật mà!”

“Tôi nói là chuyện của Tụ Mỹ!”

“Quý tổng, hay là cô mau chóng rời khỏi hạng mục Tụ Mỹ này đi!”

Quý Tử Hàm yên lặng một lát, nàng đã hơi lung lay vì men rượu rồi: “Quả nhiên là cậu canh cánh trong lòng chuyện bị giảm cổ phần xuống.”

Giang Chu liếc nhìn cái mặt phật vừa trắng vừa to kia: “Nếu như Quý tổng cảm thấy lý do này có thể thuyết phục cô, vậy tôi liền cam chịu là được.”

“…”

Quý Tử Hàm hít sâu một hơi, lại uống một hơi cạn sạch ly rượu.

Nàng biết, sáng ý Tụ Mỹ là của Giang Chu.

Tài chính là do Phùng Nhạc cung cấp.

Không có hai người họ, vậy hạng mục Tụ Mỹ này căn bản là không tồn tại.

Cho nên Giang Chu phải là người được lợi nhiều nhất sau Phùng Nhạc mới đúng.

Nhưng khi Tụ Mỹ vừa mới phát triển, vừa mới nhìn thấy tiền đồ sáng lạn, bỗng nhiên mình lại nhảy vào cuộc.

Dùng danh nghĩa của công ty Bách Việt để tham gia vào hợp tác.

Cổ phần của Giang Chu đã bị pha loãng khá nhiều.

Cho nên, theo Quý Tử Hàm thì mặc kệ Giang Chu có biểu hiện thản nhiên và bình tĩnh đến đâu, chắc chắn vẫn sẽ có khúc mắc trong lòng.

Đây là một chuyện rất bình thường.

Có ai hy vọng có người động vài cái bánh ga tô của mình không?

Nhưng nàng không thể ngờ được là, Giang Chu lại ra tay tàn nhẫn như vậy.

Thế mà lại trực tiếp đưa Tụ Mỹ vào con đường chết, căn bản không thèm giữ lại bất cứ chỗ trống nào.

Tại thời đại này, việc hợp tác làm ăn kinh doanh là có minh tranh ám đấu, chuyện tranh đấu gay gắt là rất bình thường.

Nhưng không có ai trực tiếp lật bàn như vậy cả.

Bởi vì dù cổ phần bị pha loãng, thì nó chỉ đại biểu cho việc kiếm ít hơn.

Còn trực tiếp lật bàn, vậy hoàn toàn chính là không kiếm được gì.

Quý Tử Hàm thực sự không hiểu nổi vì sao Giang Chu lại làm như vậy.

“Nấc …”

Quý Tử Hàm bỗng nhiên nấc một cái, lại hơi ngượng ngùng mà che miệng lại.

Gò má của nàng đã đỏ bừng, trong cặp mắt xinh đẹp viết đầy men say.

“Ngại… ngại quá, uống… uống hơi gấp rồi.”

Giang Chu nhịn không được mà thở dài, bỗng nhiên mở miệng: “Cô uống nhiều rồi, hôm nay đến đây thôi.”

Chương 622 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!