Quý Tử Hàm ngước mắt lên, lông mi khẽ run: “Vậy cậu nói cho tôi biết, lý do thật sự là gì?”
“Tôi sợ Tụ Mỹ phát triển quá tốt, đến khi đó nhiều tiền quá lại tiêu không hết.”
“Cậu cảm thấy mình đang nói tiếng người sao?!”
“Vậy cô cho rằng vì sao?”
“Bây giờ là tôi đang hỏi cậu, nếu như cậu chó chuyện gì khó nói, vậy có thể nói với tôi.”
Hả?
Lời khó nói?
Giang Chu yên lặng nhìn Quý Tử Hàm một lúc lâu, cuối cùng nhẹ nhàng mở miệng: “Thật ra thì tôi thích vợ của Phùng Nhạc, lật đổ Phi Độ thì tôi có thể đến với Phùng phu nhân rồi.”
“…???”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Trước kia, lần đầu tiên nhìn thấy Phùng phu nhân thì tôi đã rất kinh ngạc.”
Quý Tử Hàm kinh hãi không gì sánh được: “Cậu… cậu thích vợ người khác?”
“Đúng thế, tôi chính là Tào Tặc!”
“Tại sao cậu có thể như vậy?!”
Giang Chu cướp chén rượu của nàng: “Haiz, nên trách tôi, nếu cô muốn nói với Phùng Nhạc thì cứ nói đi.”
Quý Tử Hàm yên lặng một lát: “Tôi…tôi sẽ giữ bí mật cho cậu, hơn nữa, chuyện tình cảm đúng là không thể khống chế được.”
“???”
“Thôi bỏ đi, cậu đi đi…”
Giang Chu dùng ánh mắt kinh ngạc để nhìn Quý Tử Hàm.
Cô gái này uống say thật rồi à?
Cái cớ ngu xuẩn như vậy mà cũng tin á?
Vì sao?
Giang Chu suy nghĩ một chút, đột nhiên biến sắc.
Con bà nó!
Thì ra trong mắt người khác, mình là một tên vô liêm sỉ như vậy sao?
Quý Tử Hàm thà tin là hắn thích vợ người ta, chứ không thèm tin rằng chuyện này không phải do hắn làm??
Khóe miệng Giang Chu co quắp một trận, thầm nói hình tượng của mình phải là một người thanh niên chăm chỉ phấn đấu mới đúng.
Làm sao lại trở thành Tào Tặc rồi hả?!
Có điều… cũng hết cách rồi.
Dù sao Phùng Viễn Sơn vẫn chưa chết.
Không thể bại lộ chuyện hắn và cha vợ lén lút hợp tác với nhau được.
Bằng không thì nguốn gốc của quỹ Y Nhất sẽ bị điều tra rõ ràng.
Nếu như Phùng Viễn Sơn biết cha vợ tham ô tài sản của Phùng gia để giúp đỡ mình, vậy thì tất cả đều xong.
Thôi bỏ đi, Tào Tặc liền Tào Tặc đi.
“Quý tiểu thư, vậy tôi liền đi trước.”
Giang Chu cầm áo khoác lên mặc vào, đang định đi ra ngoài.
Nhưng đúng lúc này, một trận nức nở bỗng nhiên vang lên.
Quý Tử Hàm đang nằm gục trên bàn, bả vai run rẩy, âm thanh nức nở căn bàn là không đỉnh chỉ được.
“Cô làm sao vậy?”
“Này…”
“Quý Tử Hàm, cô khóc cái gì?”
Lúc này, nữ nhân viên pha chế đi đến, đưa cho Giang Chu một cái chìa khóa.
Chính là loại chìa khóa của cửa chống trộm trong các khu dân cư hay dùng.
Giang Chu cầm cái chìa khóa này, lại không hiểu ra sao.
“Cô đưa tôi cái này làm gì?”
Nữ nhân viên liếc nhìn Quý Tử Hàm: “Bà chủ uống say, mà nơi này chỉ có một mình anh là đàn ông.”
Giang Chu sửng sốt một chút: “Cho nên?”
“Hỗ trợ bế bà chủ lên tầng hai!”
Giang Chu nhìn Quý Tử Hàm, bỗng nhiên bắt đầu hơi do dự.
Hắn thật sự không muốn dây dưa quá nhiều với người phụ nữ này.
Bởi vì hắn phải bảo trì thái độ lạnh lùng với chuyện làm ăn kinh doanh.
Nếu như chuyện nào cũng nói đến tình cảm, vậy làm sao có thể trở thành một nhà tư bản vô tình được?
“Này, anh chỉ thích vợ người ta, chứ không thích cô gái xinh đẹp độc thân à?”
Nữ nhân viên pha chế bỗng nhiên nhìn Giang Chu với ánh mắt quỷ dị.
Giang Chu cười lạnh một tiếng: “Vô nghĩa!”
“Vậy anh mau ôm bà chủ đi!”
“Ôm thì có thể, nhưng mà tại sao cô ấy lại khóc?”
Nữ nhân viên pha chế ném khăn qua một bên, đi đến trước mặt hai người.
Cô nhìn nhìn Giang Chu, lại nhìn Quý Tử Hàm một chút.
Say khi do dự một lát, cuối cùng mới hơi thở dài, mở miệng yếu ớt nói: “Bởi vì khi còn nhỏ, nhà rất nghèo, cho nên chị ấy là một cô gái rất mạnh mẽ.”
“Sau khi tốt nghiệp đại học, chị ấy liền tiến vào cái nghề này, bôn ba nhiều năm mới có thành tích như ngày hôm nay.”
“Chị ấy vẫn luôn rất tự hào với thành tựu và cố gắng của mình, mặc kệ có vất vả và mệt mỏi ra sao thì vẫn không bao giờ oán hận.”
“Nhưng mà chuyện anh làm đã hủy diệt tất cả mọi thứ của chị ấy!”
“Phương án ‘ngày mỹ phẩm toàn cầu’ là của chị ấy, kết quả làm xong thì Tụ Mỹ cũng xong đời.”
“Anh cảm thấy, sau này còn có công ty nào đám hợp tác với Bách Việt nữa không?”
Giang Chu yên lặng một chút: “Cô là em gái của cô ấy à? Cô tên gì? Thêm cái QQ?”
Nữ nhân viên pha chế nhịn không được mà trợn tròn mắt: “Đó không phải là mấu chốt, mấu chốt là chị của tôi thật sự bị anh hại chết, hơn nữa tôi còn chưa kết hôn!”
“Nghiêm trọng như vậy sao?”
“Đương nhiên là nghiêm trọng rồi, tất cả nỗ lực của chị ấy đã tan thành mây khói.”
Giang Chu nhìn Quý Tử Hàm: “Không ai dám hợp tác thì tôi sẽ hợp tác với cô ấy.”
Nữ nhân viên pha chế hừ một tiếng: “Đám đàn ông khốn khiếp các anh, chỉ biết nói lời ngon ngọt, nhưng chẳng biết chịu trách nhiệm chút nào.”
“Hít…sao cô lại có địch ý với tôi lớn như vậy?”
“Tôi là bất bình thay cho chị mình thôi!”
Chương 623 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]