Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 625: CHƯƠNG 625: TIỂU NAM NHI ĂN KẸO QUE! (2)

Tô Nam đánh tay của hắn, hừ một tiếng: “Boss, xin anh đừng quấy rầy nhân viên xinh đẹp dễ thương mê người của anh.”

Giang Chu hậm hực mà thu tay lại: “Như vậy, cô đã biết mình cần phải làm gì chưa?”

“Biết rồi, đi phỏng vấn nhân viên thay cho Chu Tinh.”

“Trước kia cô cũng đã làm chuyện này này, chắc hẳn là không có vấn đề gì nhỉ?”

Tô Nam thò tay vào túi xách, mở cai gương nhỏ ra để trang điểm lại: “Lần trước là nhân viên xã hội, còn lần này là bạn học, tóm lại vẫn có hơi khẩn trương.”

Giang Chu lấy kẹo que từ trong miệng ra: “Cho cô ăn, hóa giải nỗi lo lắng trong lòng.”

“…”

“…”

Tô Nam nhìn cái kẹo que ở bên mép, bỗng nhiên lại hơi xấu hổ: “Tôi nói rồi, tôi không thích ăn nước miếng của anh, đó là hiểu lầm.”

Giang Chu lại đưa kẹo que vào gần hơn một chút: “Nể mặt chút đi.”

“Nào có ai cho người khác ăn kẹo que mà mình đã ăn rồi?!”

“Vậy…vậy thì quên đi, tôi cũng không muốn ăn nữa, vứt nha.”

Tô Nam nghe thấy câu này, vô thức ngồi thẳng lên: “Cái này…cái kia…Vứt thì lãng phí quá.”

Giang Chu giả vờ mở cửa sổ xe ra: “Cô không ăn, tôi cũng không muốn ăn, vậy cho kiến ăn thôi.”

“Anh có tiền cũng không thể lãng phí như vậy được.”

“Vậy làm sao bây giờ?”

Tô Nam yên lặng một lát, bỗng nhiên ngẩng đầu liếc nhìn Giang Chu một cái: “Vị gì thế?”

Giang Chu lại đưa kẹo que qua: “Vị vải, cô nếm thử?”

“Trùng hợp thật, thế mà lại là mùi vị tôi thích nhất…”

“Vậy cô có ăn hay không?”

Tô Nam đỏ mặt, trong tròng mắt hiện lên một vết xấu hổ: “Ăn, thế nhưng anh không được hiểu lầm, tôi chỉ là thích vị vải, lại cảm thấy vứt thì đáng tiếc…”

Giang Chu bỗng nhiên đưa tay ra, nắn bóp vành tai của nàng: “Không cần giải thích, ngoan, mở miệng.”

“…”

“A A…”

Tô Nam hơi hé miệng ra, ngậm cái kẹo que vị vải vào miệng.

Sau đó nàng cảm thấy gò má nóng bừng lên, vô thức kéo cửa sổ xe xuống.

Rốt cuộc là phải có quan hệ gì mới có thể ăn chung một cái kẹo que?

Trời ạ!

Tô Nam, bệnh của mày càng ngày càng nghiêm trọng rồi.

Mày nghiện nước miếng của Giang Chu rồi sao?

Lúc này, gió thu thổi qua, làm cho Tô Nam bớt căng thẳng hơn một chút.

Nhưng nàng vẫn ngại mà không dám đối mặt với Giang Chu.

Vì vậy, nàng liền nhìn về phía lễ đường qua cửa sổ, làm bộ như đang quan sát người qua lại.

“Ăn ngon không?”

“Câm miệng, không nên hỏi tôi vấn đề này!”

Lấy kẹo que ăn rồi cho mình ăn.

Lại còn hỏi mình là ăn ngon không.

Rốt cuộc cái tên này có biết con gái rất dễ xấu hổ hay không?!

Tô Nam tức giận mà nhìn Giang Chu, đôi răng mèo là lóe hàn quang.

Nhưng Giang Chu lại không cho là đúng, hắn còn đưa tay bóp miệng nàng thành hình chữ O.

“Thấy cô ăn hăng hái như vậy, đột nhiên tôi lại muốn ăn.”

Tô Nam trợn tròn mắt lên, khó có thể tin mà hít một hơi: “Anh… anh sẽ không muốn ăn cái này chứ?!”

Giang Chu nhìn thoáng qua bên ngoài: “Đây là lần đầu tiên tôi đến đại học Thanh Bắc, không biết siêu thị ở nơi nào, rất muốn đi mua cũng khó.”

“Anh nghiêm túc…?”

“Làm sao vậy?”

Mấy hôm trước, tên này còn bị người ta vạch trần ở trên diễn đàn.

Nói là ôm ôm ấp ấp tận hai tiếng với Sở hoa khôi ở bên đại học Thanh Bắc này.

Kết quả bây giờ lại nói là lần đầu tiên đến đây?

Tô Nam đầy vẻ khinh bỉ, lập tức muốn chế giễu một câu.

Ai ngờ vừa không để ý, kẹo que trong miệng đã bị Giang Chu cướp mất.

“Anh…”

Giang Chu quơ quơ cái kẹo que trong tay: “Tôi đoán là nó ăn ngon hơn.”

Tô Nam cắn chặt môi mỏng: “Boss chó, nếu anh dám ăn, tôi liền từ chức.”

“Vui sướng là cần chia sẻ, Tiểu Nam Nhi, cô không nên quá ích kỷ.”

“Vậy… vậy lát nữa tôi sẽ mua cho anh cái khác.”

“Nhưng mà tôi lại muốn ăn ngay bây giờ cơ.”

Giang Chu nhếch mép lên, rất tự nhiên mà ngậm kẹo que vào miệng.

Gò má Tô Nam lập tức đỏ bừn lên.

Thế là tên boss chó nhà mình lại dám ăn thật!

Nàng lộ răng mèo của mình ra, nhặt cái gối dựa vào đằng sau lên, làm bộ muốn đánh Giang Chu.

Nhưng đúng lúc này, trên lối đi bộ bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu la.

“Anh!”

Hàn Nhu mặc váy dài màu vàng nhạt đi đến trước xe, cúi người nhìn từ cửa sổ vào trong xe.

Nàng thấy hai người quấn quít lấy nhau, ánh mắt có hơi khó hiểu.

“Hai người đang làm gì vậy?”

Giang Chu đưa tay đè cái đầu nhỏ của Tô Nam lại: “Không có gì, cô bé này muốn cướp kẹo que trong miệng anh để ăn, anh có chết cũng không chịu khuất phục!”

Mặt Tô Nam đỏ lên, nguýt Giang Chu một cái: “Cái kẹo này rõ ràng là từ trong miệng tôi có được không, thực sự là ác nhân cáo trạng trước!”

“Đánh rắm, rõ ràng là tôi liếm vài cái rồi mới nhường cho cô!”

Hàn Nhu nhịn không được mà lộ ra vẻ ghét bỏ: “Hai người đã phát triển đến mức ăn nước miếng của nhau rồi sao?”

Cánh tay nhỏ đang giãy giụa của Tô Nam bỗng nhiên cứng đờ: “Không phải… không phải như vậy!”

“Ah, không cần phải giải thích, chắc chắn là hai người có vấn đề rồi.”

“Không thể nào, Nhu Nhu, chị biết đấy, em và anh trai chị luôn như nước với lửa, thế bất lưỡng cập!”

Chương 625 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!