Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 626: CHƯƠNG 626: TIỂU NAM NHI ĂN KẸO QUE! (3)

Hàn Nhu tỏ vẻ không tin: “Lần trước em còn nói sinh con thì đặt tên là Giang Hà nữa kìa!”

Hàn Nhu liền nghẹn họng: “Đó…đó chẳng qua là tên, ví dụ như Lý Giang Hà, Vương Giang Hà gì gì đó!”

“Không cần giải thích, có thể chị phải gọi em là chị dâu rồi, dù sao gọi bốn người hay năm người cũng không khác gì nhau.”

“Phi, em mới không thèm thích loại người này!”

Tô Nam giãy giụa từ trong lòng Giang Chu ra, mở cửa xe: “Em muốn đi phỏng vấn, đừng nhắc chuyện kẹo que và đặt tên nữa.”

Hàn Nhu nhìn bóng lưng của Tô Nam, nhịn không được mà che miệng cười khẽ: “Cô bé này thật là, chỉ biết nói một đằng nghĩ một nẻo.”

“Nhu Nhu, anh và Tiểu Nam Nhi chỉ là đồng nghiệp mà thôi, em đừng suy nghĩ quá nhiều.” Giang Chu nói như đúng rồi: “Bọn anh ăn chung một cái kẹo que, chỉ là vì tăng thêm tình hữu nghị giữa đồng nghiệp thôi.”

“Anh, nếu như đây là ngày đầu tiên em biết anh, thì có lẽ em sẽ tin thật!”

“Đừng lảm nhảm, em chuẩn bị sơ yếu lý lịch xong chưa?”

Hàn Nhu ngồi vào ghế lái phụ, đưa sơ yếu lý lịch trong tay cho Giang Chu: “Tối hôm qua đã thức đêm làm, mời Sếp Giang xem qua một chút.”

Giang Chu thuận tay lật hai cái: “Ừm, viết không tệ!”

“Anh cũng quá qua loa lấy lệ rồi chứ? Chẳng may có vấn đề thì sao, chẳng may em không tìm được việc thì sao?”

“Anh nhiều tiền như vậy, còn không đủ nuôi em cả đời à?”

Hàn Nhu hơi ngẩn ra, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng hơn.

Nếu như người khác nói cho nàng những lời này, thì nàng nhất định sẽ cười nhạt.

Hiện giờ, người có nuôi nổi bản thân mình không vẫn là một vấn đề, nào có năng lực gì mà đòi nuôi sống người khác chứ.

Nhưng anh trai nàng thì khác.

Anh trai nói sẽ nuôi nàng cả đời, vậy nhất định là cả đời.

Sẽ không ít hơn phút nào giây nào cả.

“Em không muốn!’

Giang Chu kinh ngạc nhìn Hàn Nhu: “Vì sao?”

Hàn Nhu nhìn Giang Chu mà cười một tiếng: “Em sợ mình lãng phí hết tất cả may mắn trong kiếp này, kiếp sau sẽ không gặp được anh nữa.”

“Nhóc con mới bao tuổi, làm sao lại mê tín như vậy?”

“Ai ui, anh, anh đừng nói nhảm nữa, mau xem sơ yếu lý lịch hộ em đi.”

Hàn Nhu ôm cánh tay của Giang Chu để làm nũng.

Giang Chu bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là kiểm tra từng câu từng chữ trong sơ yếu lý lịch cho nàng.

Một giờ chiều.

Mặt trời mùa thu treo cao ở phía chân trời.

Đại hội tuyển dụng sân trường của đại học Thanh Bắc và đại học Thượng Kinh chính thức bắt đầu.

Các xí nghiệp và công ty tham gia hoạt động đều lần lượt ngồi vào vị trí của mình.

Sau đó, dựng bảng hiệu tuyên truyền, chờ sinh viên đi vào.

Lúc này, trong lễ đường có rất nhiều sinh viên đã tốt nghiệp.

Nam mặc tây trang, nữ mặc váy dài.

Mỗi một người đi phỏng vấn đều ăn mặc cẩn thận một phen, cố gắng để cho người phỏng vấn có ấn tượng tốt với mình.

Giang Chu sửa sơ yếu lý lịch cho Hàn Nhu, lại gọi Chu Vũ Đình đi in lại một bản khác.

Hàn Nhu lấy được sơ yếu lý lịch mới, liền nhảy nhót lon ton, bắt đầu đi xếp hàng để tham gia phỏng vấn.

Mà Giang Chu thì chen qua đám người, chuẩn bị đi vào hội trường.

Nhưng hắn mới đi được hai bước, liền bị một bàn tay mập mạp cản lại.

“Vì sao cậu lại chen hàng?”

“Tham gia phỏng vấn là phải xếp hàng, không thấy có nhiều người đang xếp hàng như vậy sao?”

“Nếu như tất cả mọi người đều không tuân theo quy củ, vậy chẳng phải sẽ thành cái chợ rồi sao!”

“Cậu cho rằng mình rất đặc thù à?”

“Xếp hàng cũng không được, vậy có ai muốn một nhân viên như cậu chứ?”

Giang Chu hơi nhướn mày lên, ngước mắt quan sát người này một chút.

Đứng trước mặt hắn là một anh chàng mập mạp có làn da đen, trên người mặc một bộ tâu trang màu xám lạnh.

Trên đầu được vuốt nửa cân keo xịt tóc, lộ ra đầy mỡ.

Giọng nói của người này rất to, vừa mở miệng đã hấp dẫn vô số ánh mắt, bao quát cả các xí nghiệp đang chờ khảo sát ở bên trong.

“Cậu là sinh viên Thượng Kinh hay là Thanh Bắc? Làm sao tố chấp lại thấp như vậy?”

“Cậu cho rằng cậu đi phỏng vấn là chỉ đại biểu cho một mình cậu thôi à?”

“Người anh em, không nên làm xấu mặt trường học, được chứ?”

“Mọi người đều vất vả xếp hàng, cậu dựa vào cái gì mà muốn chen lên phía trước?”

“Nói cho cậu biết một chuyện, tìm việc làm là nhìn tổng hợp tố chất và năng lực, dù cậu có chen lấn giỏi thì lại có tác dụng gì?”

“Nói không chừng còn bị người ta nhìn thấy không xếp hàng, trực tiếp Pass cậu luôn ý chứ.”

Lúc này, giọng nói của ông anh này vẫn quanh quẩn ở trong lễ đường.

Dẫn đến không ít người của các xí nghiệp đều liếc mắt nhìn nhau.

Có không ít người trong đó cảm thấy ông anh mập mạp đen xì này nói rất có đạo lý.

Một người còn không biết xếp hàng, thì làm sao sẽ tuân thủ quy củ chế độ của công ty?

Không có ý thức tập thế, không có trách nhiệm, không hiểu kính trọng…

Người như vậy, mặc kệ là có tài giỏi đến đâu, có năng lực mạnh đến đâu, thì cũng không phải một nhân viên tốt.

Hít…

Đầu óc tên mập mạp này cũng nhanh nhạy phết nhỉ.

Dùng cách rặn dạy người chen hàng này để tạo ấn tượng tốt với những người của các xí nghiệp kia.

Vừa thể hiện tinh thần trọng nghĩa và ý thức trách nhiệm của mình, lại vừa cmn có thể loại bỏ một đối thủ cạch tranh.

Giang Chu kinh ngạc đến mức nhịn không được mà giơ ngón tay cái lên.

“Người anh em, anh nói rất có lý, tôi thấy rất xấu hổ, vậy tôi sẽ đi xếp hàng.”

Chương 626 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!