Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 630: CHƯƠNG 630: ANH ĐI XIN VIỆC, HAY LÀ ĐẾN LÀM LÃNH ĐẠO?

“Vẫn còn rất ngọt, cô muốn ăn không?”

Giang Chu kéo kẹo que từ trong miệng ra, đưa đến trước mặt Tô Nam.

Tô Nam thấy thế, gò má liền đỏ ửng, ánh mắt hơi né tránh.

Ăn hay là không ăn đây?

Thật ra thì kẹo que cũng không phải món gì ngon.

Ngày bình thường nàng chưa từng mua kẹo que để ăn.

Thế nhưng mà…

“Ăn, nhưng anh phải đưa cho tôi một cái mới.”

“Không có cái mới, đây là cái cuối cùng rồi!”

Tô Nam liếc mắt, lộ ra đôi răng mèo đã lóe hàn quang: “Trên xe ở cũng đã nói như thế, vậy cái kẹo này là sao?”

Giang Chu kéo hai túi áo khoác ra ngoài: “Không có thật, không tin thì nhìn đi!”

“…” Tô Nam yên lặng một lát: “Ăn cũng được, nhưng không cho phép anh nói chuyện này cho người khác biết!”

Giang Chu gật đầu, đưa kẹo qua: “Thật ra thì tôi không thích vị vải lắm!”

“Vậy tại sao anh còn cố tình ngậm vào mồm rồi mới cho tôi? Anh không thể trực tiếp đưa cho tôi luôn à?”

“Không phải cô thích ăn loại này sao?”

“Nói… nói bậy, tôi không thích ăn đồ người khác đã liếm qua.”

Giang Chu yên lặng một chút, sau đó vươn tay vào túi quần.

Hắn móc hai cái kẹo que ra, chọn một cái vị vải ở trong đó ra.

Hiện giờ, trong tay Giang Chu có hai cái kẹo que.

Một cái là hắn đã ngậm vào mồm, một cái khác là hoàn toàn mới, còn chưa bóc vỏ.

“Cô xem đi, đây là kẹo mới, đây là kẹo tôi ăn rồi, cô chọn cái nào?”

Tô Nam trợn tròn mắt, nhất thời lại ngẩn ra: “Anh đã nói là còn một cái cuối cùng rồi cơ mà, anh cái tên boss khốn nạn này!”

Giang Chu nhất thời nhếch mép lên: “Tiểu Nam Nhi, cô quá ngây thơ rồi, tôi nói là cái cuối cùng trong áo, còn đây là túi quần mà!”

“…”

“Đây chính là nghệ thuật ngôn ngữ đấy!”

“Anh chính là tên lừa đảo, nói mười câu thì có mười một câu là giả!”

Biểu cảm của Giang Chu bỗng nhiên trở nên nghiêm túc: “Chứng minh cho tôi xem, cô thích ăn cái mới hơn đi!”

Tiểu Nam Nhi do dự một lát, chậm chạp không đưa tay ra.

“Không phải cô không thích ăn thứ tôi ăn rồi sao, cái này vẫn chưa bóc vỏ nè!”

“Tôi…”

Giang Chu đặt kẹo lên trên ly giấy, sau đó nhắm mắt lại: “Như vậy đi, tôi không nhìn, cô chọn đi!”

Tô Nam giơ tay lên, quơ quơ vài cái trước mặt hắn: “Không nhìn thật chứ? Anh sẽ không ti hí chứ?”

“Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!”

“…”

Một lúc lâu sau, Tô Nam ho khan một tiếng.

Giang Chu nghe thấy âm thanh này, lặng lẽ mở mắt ra.

Lúc này, trên ly giấy chỉ còn có một cái kẹo que chưa được bóc vỏ.

Giang Chu nhịn không được mà nhếch mép lên.

Ngoài miệng nói không muốn, nhưng thân thể vẫn rất thành thực nha.

“Anh… anh cười cái gì?”

“Không có gì, gọi đám người bên ngoài vào đi!”

Tô Nam lẩm bẩm một câu, rồi ngồi thẳng người, bắt đầu phỏng vấn những sinh viên kia.

Sinh viên của đại học Thượng Kinh và đại học Thanh Bắc có tố chất cực cao.

Mặc dù chỉ là có hơi lý luận suông, nhưng năng lực cơ bản thì vẫn có.

Hơn nữa, có không ít người đã có kinh nghiệm thực tập tại các công ty lớn.

Đây cũng chính là vì sao các xí nghiệp nổi tiếng lại thích tuyển dụng nhân viên từ các đại học hàng đầu.

Đúng lúc này, ông anh mập mạp da đen xếp hàng ở phía trước Giang Chu đi vào, anh ta hoàn toàn thản nhiên như không nhớ ra chuyện ở bên ngoài vậy.

“Xin chào, tôi tên là Dương Tiễn!”

Trên mặt còn nở nụ cười tràn đầy tự tin.

“Chào bạn Dương, bạn học trường nào?”

“Tôi là sinh viên năm thứ tư ngành tài chính của đại học Thanh Bắc!”

“Mời tự giới thiệu bản thân.”

Dương Tiễn tằng hắng một cái, bắt đầu tự giới thiệu bản thân mình.

Nội dung đại khái là tham dự cái hạng mục này, nhận được giải thưởng gì…

Dương Tiễn còn nhấn mạnh là mình đã được nhận học bổng ở năm nhất, nhưng là nhận được dựa vào hoạt động của trường.

Tô Nam vừa nghe Dương Tiễn giới thiệu, vừa ghi ghi chép chép gì đó ra giấy.

Có vài người vừa lên tiếng đã bại lộ tính cách của mình.

Thời gian trước, Tô Nam đã phỏng vấn không ít người, cho nên vừa nghe Dương Tiễn mở miệng là đã hiểu được vài thứ.

Nàng cảm thấy Dương Tiễn này quá biết làm màu, thái độ làm việc luôn có một loại cảm giác như quan liêu.

Nếu như không xem sơ yếu lý lịch, thì còn tưởng rằng Dương Tiễn sinh ra trong thế gia chính trị.

Nhưng thật ra Dương Tiễn sinh ra trong một trấn nhỏ, gia đình mở một cái siêu thị.

Coi như là một gia đình hơi khá giả, không tốt cũng không xấu, nhưng cái giọng quan liêu này khiến cho người ta cảm thấy không thoải mái lắm.

Một lúc sau, tự giới thiệu kết thúc.

Tô Nam nhìn thoáng qua Giang Chu: “Anh thấy thế nào?”

Giang Chu mỉm cười: “Tôi cảm thấy anh ta không thích hợp làm nhân viên, mà thích hợp làm lãnh đạo hơn.”

Hai mắt Dương Tiễn nhất thời sáng lên: “Giang tổng thật là mắt sáng nhưu đuốc, đúng là tôi muốn nhận lời mời công việc quản lý, bởi tôi cho rằng mình rất có năng lực lãnh đạo.”

“Rất tốt, anh rất thích hợp làm lãnh đạo, ít nhất thì cái thái độ này…”

“Đúng vậy đúng vậy, bạn học của tôi đều nói như vậy.”

Chương 630 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!